QUYỂN I: BIỂN VÀ RỒNG

Chương 36 – Đôi Bàn Tay Sạch

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

Sau vụ án kho thóc.

Mọi thứ dường như trở lại bình thường.


Triều đình vẫn họp.


Quan lại vẫn dâng sớ.


Người dân vẫn buôn bán ngoài chợ.


Những cỗ xe vẫn lăn bánh trên các con đường lát đá.


Nhìn từ bên ngoài.


Không có gì thay đổi.


Nhưng Mạc Đăng Dung biết.


Đó chỉ là vẻ bề ngoài.


Giống như mặt biển sau cơn bão.


Yên lặng.


Nhưng dưới đáy.


Những dòng hải lưu vẫn đang dịch chuyển.


Vài tuần sau.


Một bức thư được gửi tới.


Không có tên người gửi.


Không có con dấu.


Chỉ có một dòng chữ.


"Nếu muốn biết vì sao vụ án thất bại."


"Tối mai, tới bến thuyền cũ."


Đăng Dung nhìn tờ giấy rất lâu.


Rồi đốt nó.


Nhưng tối hôm sau.


Anh vẫn đi.


Bến thuyền nằm ở phía nam kinh thành.


Ít người qua lại.


Những chiếc cọc gỗ cũ kỹ cắm dọc bờ sông.


Nước sông đen lặng.


Ánh trăng phản chiếu thành những vệt bạc dài.


Khi anh tới nơi.


Đã có người chờ sẵn.


Một người đàn ông trung niên.


Ăn mặc giản dị.


Không giống quan lại.


Không giống thương nhân.


Nhưng khí chất lại khác thường.


Người ấy nhìn anh.


Rồi cười.


"Cuối cùng ngươi cũng tới."


"Ông là ai?"


"Không quan trọng."


Ông ta ngồi xuống một chiếc thùng gỗ.


Nhìn dòng sông.


Như đang ngắm một người bạn cũ.


Một lúc sau.


Ông mới hỏi:


"Ngươi thất vọng không?"


Đăng Dung không trả lời.


Người kia cười nhạt.


"Ta sẽ xem đó là có."


Gió đêm thổi qua.


Mùi bùn và nước sông hòa lẫn trong không khí.


Người đàn ông tiếp tục.


"Ngươi nghĩ vì sao những kẻ đứng sau vụ án vẫn bình an?"


"Vì họ có quyền lực."


"Không."


Ông lắc đầu.


"Vì họ hiểu quyền lực."


Câu trả lời khiến Đăng Dung khựng lại.


Người kia nhặt một hòn đá.


Ném xuống nước.


Tõm.


Những vòng sóng lan rộng.


"Ngươi muốn đánh ngã một cây cổ thụ."


"Nhưng lại dùng tay không."


Ông nhìn anh.


Ánh mắt sắc như dao.


"Ngươi nghĩ điều đó đủ sao?"


Đăng Dung không đáp.


Bởi trong lòng.


Anh biết.


Không đủ.


Người đàn ông đứng dậy.


Chậm rãi bước vài bước.


Rồi nói:


"Người tốt thường mắc cùng một sai lầm."


"Họ nghĩ đôi bàn tay sạch là đủ."


Ánh trăng phủ lên mặt sông.


Làm mọi thứ trở nên lạnh lẽo.


"Nhưng bàn tay sạch."

"Không tự nhiên thay đổi được thế giới."


Đăng Dung nhìn người đàn ông.


Lần đầu tiên.


Cảm thấy nguy hiểm.


Không phải nguy hiểm từ đao kiếm.


Mà từ tư tưởng.


Bởi những điều người này nói.


Không hoàn toàn sai.


Và đó mới là điều đáng sợ.


"Ông muốn nói gì?"


Người kia mỉm cười.


Một nụ cười rất nhỏ.


"Ta muốn hỏi."


Ông nhìn thẳng vào mắt Đăng Dung.


"Nếu muốn cứu một ngàn người."


"Ngươi có sẵn sàng làm tổn thương một người không?"


Không gian bỗng yên lặng.


Chỉ còn tiếng nước vỗ vào bờ.


"Nếu muốn thay đổi đất nước."


"Ngươi có sẵn sàng làm điều mình ghét không?"


"Nếu muốn đánh bại những kẻ bẩn."


Ông bước lại gần.


"Ngươi có sẵn sàng bẩn tay không?"


Đăng Dung không trả lời.


Bởi anh biết.


Đây không phải câu hỏi.


Đây là một cánh cửa.


Một khi bước qua.


Sẽ rất khó quay lại.


Người đàn ông nhìn anh rất lâu.


Rồi bật cười.


"Ngươi giống hệt ta ngày trẻ."


"Và sau đó?"


Nụ cười trên môi người kia biến mất.


Ông nhìn về phía dòng sông.


Rất lâu.


Như đang nhìn về quá khứ.


"Sau đó."


Giọng ông trầm xuống.


"Ta bắt đầu thắng."


Câu nói ấy.


Không lớn.


Nhưng khiến Đăng Dung lạnh sống lưng.


Bởi lần đầu tiên.


Anh hiểu.


Có những thất bại khiến con người trưởng thành.


Nhưng cũng có những chiến thắng khiến con người đánh mất chính mình.


Người đàn ông rời đi ngay sau đó.


Không để lại tên.


Không để lại thân phận.


Không để lại lời giải thích.


Chỉ để lại một câu hỏi.


Một câu hỏi theo Đăng Dung suốt quãng đường về.


Suốt cả đêm.


Suốt nhiều ngày sau đó.


Tới mức anh mang nó tới căn nhà đầy sách.


Ông lão đang ngồi bên cửa sổ.


Nghe xong.


Không tỏ vẻ ngạc nhiên.


Như thể ông đã biết người kia là ai.


Hoặc ít nhất.


Biết kiểu người như vậy.


Ông chỉ hỏi:


"Con nghĩ sao?"


Đăng Dung trầm ngâm.


Rồi đáp:


"Con không biết."


Ông lão gật đầu.


"Đó là câu trả lời đúng."


"Vì sao?"


Ông nhìn ra màn đêm.


Nơi ánh trăng đang phủ bạc khu vườn nhỏ.


"Bởi câu hỏi đó không có đáp án cố định."


Ngọn đèn dầu cháy rất khẽ.


"Có lúc."


"Con phải thỏa hiệp."


"Có lúc."


"Con phải từ chối."


Ông quay sang nhìn học trò.


Ánh mắt hiền từ.


Nhưng nghiêm nghị.


"Điều quan trọng."


"Không phải con có bẩn tay hay không."


Đăng Dung chăm chú lắng nghe.


Ông nói tiếp.


"Mà là sau mỗi lần như vậy."


"Con còn nhớ tay mình từng sạch hay không."


Căn phòng chìm vào yên lặng.


Rất lâu.


Rất lâu.


Bởi đó là một trong những bài học khó nhất.


Không phải bài học về đúng sai.


Mà về ranh giới.


Ranh giới giữa thực tế và lý tưởng.


Giữa chiến thắng và lương tâm.


Giữa con người mình muốn trở thành.


Và con người mình đang trở thành.


Đêm ấy.


Khi rời khỏi căn nhà.


Mạc Đăng Dung nhìn đôi bàn tay của mình.


Đôi bàn tay từng kéo lưới.


Từng chèo thuyền.


Từng cầm kiếm.


Và giờ đây.


Đang dần chạm vào quyền lực.


Anh không biết tương lai sẽ ra sao.


Nhưng có một điều anh hiểu.


Ngày nào đó.


Anh sẽ phải tự trả lời câu hỏi ấy.


Không phải bằng lời nói.


Mà bằng hành động.


Và ngày đó.


Đang đến gần hơn anh tưởng.


Hết Chương 36.


📝 1,675 từ 📅 19/06/2026 👁 3 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!