QUYỂN I: BIỂN VÀ RỒNG
Chương 37 – Cơn Gió Đầu Mùa
Có những bài học.
Ta học bằng sách.
Có những bài học.
Ta học bằng thất bại.
Nhưng có những bài học.
Chỉ học được khi người mình yêu quý bị tổn thương.
Và đó thường là những bài học đau đớn nhất.
Mùa hạ năm ấy.
Thăng Long nóng hơn thường lệ.
Không khí oi bức.
Mặt hồ trong kinh thành gần như phẳng lặng.
Những chiếc lá sen đứng im dưới nắng.
Như đang chờ một cơn gió.
Một cơn gió đủ mạnh để thay đổi mọi thứ.
Biến cố đến vào một buổi sáng.
Rất bình thường.
Không tiếng hô hoán.
Không đao kiếm.
Không máu đổ.
Chỉ là một bản cáo trạng.
Một bản cáo trạng được dâng lên triều đình.
Người bị nhắm tới.
Không phải Mạc Đăng Dung.
Mà là vị quan già anh từng gặp năm nào.
Người đã chỉ cho anh những phiến đá trong hoàng thành.
Người nói rằng cung điện còn đó.
Còn con người rồi sẽ đi qua.
Vị quan ấy bị buộc tội.
Lạm quyền.
Thiên vị.
Can thiệp trái phép vào việc bổ nhiệm quan chức địa phương.
Những cáo buộc nghe có vẻ nghiêm trọng.
Nhưng khi đọc kỹ.
Đăng Dung nhận ra điều gì đó.
Các chứng cứ rất yếu.
Lời khai mơ hồ.
Nhiều điểm không hợp lý.
Giống như một chiếc áo được may quá vội.
Đủ để mặc.
Nhưng không đủ để che giấu những đường chỉ lỗi.
Tuy nhiên.
Ông lão quan kia đã già.
Không còn phe cánh mạnh.
Không còn nhiều người bảo vệ.
Và điều đó.
Trong chính trường.
Đôi khi còn quan trọng hơn sự thật.
Chiều hôm đó.
Đăng Dung tìm gặp Phạm Văn Túc.
Trong thư phòng.
Người bạn cũ đang xem công văn.
Vẫn bình thản như thường lệ.
Khi nghe xong câu chuyện.
Văn Túc đặt bút xuống.
Rồi thở dài.
"Đáng tiếc."
Chỉ hai chữ.
Nhưng khiến Đăng Dung khó chịu.
"Huynh nghĩ ông ấy có tội sao?"
"Không."
Câu trả lời đến rất nhanh.
"Vậy sao huynh lại bình thản như thế?"
Phạm Văn Túc nhìn anh.
Rồi hỏi ngược lại.
"Huynh muốn ta làm gì?"
"Ít nhất cũng phải lên tiếng."
Một khoảng lặng xuất hiện.
Khá lâu.
Sau đó.
Văn Túc khẽ lắc đầu.
"Huynh vẫn chưa hiểu."
Đăng Dung cảm thấy tim mình nặng xuống.
Người bạn tiếp tục.
"Đây không phải vụ án."
"Đây là tín hiệu."
Ngoài cửa sổ.
Một cơn gió nóng thổi qua.
Làm những tờ giấy trên bàn khẽ rung.
"Ai đó muốn chiếc ghế ấy trống ra."
"Ai đó muốn gửi thông điệp."
"Ai đó đang sắp xếp bàn cờ."
Văn Túc nhìn thẳng vào mắt anh.
"Và người bị nhắm tới."
"Chỉ là quân cờ."
Đăng Dung siết chặt tay.
"Vậy càng phải ngăn lại."
Lần đầu tiên.
Một nụ cười mệt mỏi hiện lên trên mặt Văn Túc.
"Huynh nghĩ một người có thể chặn dòng sông bằng tay không sao?"
Đăng Dung không trả lời.
Bởi anh biết.
Người kia lại nói đúng một phần.
Nhưng cũng giống mọi lần.
Chính cái phần đúng ấy làm anh khó chịu.
Tối hôm đó.
Anh tới căn nhà đầy sách.
Nhưng cửa đóng.
Không có ánh đèn.
Không có tiếng lật sách.
Hàng xóm nói rằng ông lão đã ra ngoài từ sáng.
Đăng Dung bỗng thấy bất an.
Một cảm giác rất lạ.
Giống như khi còn nhỏ.
Đứng trên bờ biển.
Và nhìn thấy mặt nước quá yên tĩnh.
Yên tĩnh đến mức đáng sợ.
Hai ngày sau.
Tin tức mới truyền tới.
Vị quan già bị đình chức.
Trong lúc chờ điều tra.
Ông phải rời khỏi phủ.
Rời khỏi vị trí đã gắn bó hơn hai mươi năm.
Nhiều người im lặng.
Nhiều người quay mặt đi.
Một số người từng nhận ơn ông.
Cũng biến mất.
Như chưa từng quen biết.
Đó là lúc Đăng Dung thực sự hiểu.
Sự cô đơn của người làm quan.
Khi còn quyền lực.
Xung quanh đầy người.
Khi mất quyền lực.
Mới biết ai thật sự ở lại.
Ngày thứ ba.
Anh tìm được vị quan già.
Không còn ở phủ đệ.
Mà trong một căn nhà nhỏ bên ngoài kinh thành.
Đơn sơ.
Yên tĩnh.
Không người hầu.
Không lính canh.
Không khách viếng.
Người đàn ông già đang tự tay tưới cây.
Như thể không có chuyện gì xảy ra.
Khi nhìn thấy Đăng Dung.
Ông cười.
Vẫn nụ cười ấy.
Điềm tĩnh.
Ôn hòa.
"Ngươi tới rồi."
Đăng Dung cúi đầu.
Không biết nên nói gì.
Cuối cùng chỉ hỏi:
"Ngài có giận không?"
Ông già bật cười.
Tiếng cười rất nhẹ.
"Giận ai?"
"Những người vu oan cho ngài."
Ông suy nghĩ một lúc.
Rồi lắc đầu.
"Không."
"Vì sao?"
Ông nhìn khu vườn nhỏ.
Những chiếc lá đang lay động trong gió.
"Vì người tức giận nhất."
Ông ngừng lại.
Rồi mỉm cười.
"Là người tự biết mình sai."
Đăng Dung sững người.
Ông già tiếp tục tưới cây.
Như đang nói một chuyện rất bình thường.
"Ta đã sống đủ lâu."
"Để biết rằng."
"Không phải mọi trận chiến đều đáng thắng."
Đăng Dung nhìn ông.
Không hiểu.
Ông già đặt chiếc gáo nước xuống.
Lần đầu tiên.
Ánh mắt trở nên nghiêm nghị.
"Nhưng có những trận chiến."
"Đáng để bước vào."
"Dù biết sẽ thua."
Gió mùa hạ cuối cùng cũng tới.
Làm những tán cây rung lên.
Những chiếc lá khô rơi xuống sân.
Trong khoảnh khắc ấy.
Mạc Đăng Dung chợt nhớ tới lời ông lão dạy sách.
"Không phải ai cũng cúi đầu."
Và lần đầu tiên.
Anh nhận ra.
Sức mạnh lớn nhất của một con người.
Không phải chiến thắng.
Mà là giữ được bản thân.
Ngay cả khi thất bại.
Ngay cả khi bị bỏ rơi.
Ngay cả khi cả thế giới quay lưng.
Nhưng anh chưa biết.
Ở một nơi khác trong kinh thành.
Có người đang quan sát tất cả.
Âm thầm.
Kiên nhẫn.
Và vừa đưa ra quyết định.
Một quyết định sẽ thay đổi vận mệnh của Mạc Đăng Dung.
Mãi mãi.
Hết Chương 37.
Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!