HUYẾT KỲ

Chương 27 – Sự Thật Của Dao Quang

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

Bàn tay đỏ đen từ vực sâu tiếp tục vươn lên.


Mỗi ngón tay đều lớn hơn thân người.


Những ký tự cổ đỏ như máu bò dọc theo cánh tay khổng lồ.


Tỏa ra thứ khí tức khiến người ta nghẹt thở.


ẦM!


Một phần mép vực sụp đổ.


Đá tảng rơi xuống bóng tối.


Nhưng không ai còn nghe thấy tiếng va chạm.


Như thể vực sâu không có đáy.



Trần Vũ đứng giữa đại sảnh.


Tất cả ánh mắt đều tập trung vào hắn.



Dao Linh.


Dao Quang.


Tạ Huyền.


Ngân Diện.


Tam Thủ Hộ.



Ai cũng đang chờ.



Nhưng Trần Vũ lại hỏi một câu hoàn toàn khác.



"Trước khi ta quyết định."



"Ta muốn biết sự thật."



Ánh mắt hắn nhìn thẳng Dao Quang.



"Toàn bộ sự thật."



Địa cung im lặng.



Rồi Dao Quang bật cười.



Một nụ cười rất nhẹ.



"Đúng là con cháu của hắn."



"Hắn cũng luôn hỏi câu đó."



Dao Linh nhắm mắt.



Như thể biết điều gì sắp xảy ra.



Dao Quang bước tới mép vực.



Nhìn xuống bàn tay khổng lồ đang trồi lên.



Rồi bắt đầu kể.



"Ngàn năm trước."



"Có một đế quốc tên là Xích Thiên."



"Rộng hơn tất cả các quốc gia hiện nay cộng lại."



"Vị hoàng đế cuối cùng của họ."



"Được gọi là Xích Đế."



"Người thống nhất phương Nam."



"Người xây dựng những thành phố bằng đá đen."



"Người nắm giữ bí mật của Huyết Môn."



Cái tên cuối cùng khiến Tam Thủ Hộ đồng loạt biến sắc.



Huyết Môn.



Cuối cùng.


Một bí mật cốt lõi đã được nhắc tới.



Dao Quang tiếp tục.



"Huyết Môn không phải cánh cửa thật."



"Nó là một nghi thức."



"Một nghi thức giúp con người hấp thu thứ sức mạnh không thuộc về thế giới này."



Trần Vũ cau mày.



"Và cái giá?"



Dao Quang nhìn hắn.



"Rất thông minh."



"Bất cứ sức mạnh nào cũng có cái giá."



"Huyết Môn cũng vậy."



"Hấp thu càng nhiều."



"Càng mất đi chính mình."



Mạc Tầm khẽ lẩm bẩm.



"Giống ma túy."



Không ai hiểu từ đó.


Nhưng mọi người đều hiểu ý.



Dao Quang gật đầu.



"Xích Đế trở nên quá mạnh."



"Mạnh tới mức không ai có thể ngăn cản."



"Rồi ông ta mất kiểm soát."



Không khí trở nên nặng nề.



"Ông ta không còn là hoàng đế."



"Mà trở thành vật chứa."



"Của thứ nằm phía sau Huyết Môn."



ẦM!


Một tiếng nổ từ vực sâu vang lên.



Như thể thứ bên dưới đang nghe câu chuyện.



Dao Linh lên tiếng.



"Và đó là lý do chúng ta phong ấn nó."



Dao Quang quay sang nàng.



"Không."



"Là lý do các ngươi sợ hãi."



"Sợ thứ mà mình không hiểu."



"Nên các ngươi chôn vùi cả một nền văn minh."



"Làm giả lịch sử."



"Xóa sạch mọi ghi chép."



"Biến họ thành quỷ dữ."



Tam Thủ Hộ im lặng.



Không ai phản bác.



Sự im lặng ấy khiến tất cả rùng mình.



Bởi đôi khi.


Sự im lặng chính là câu trả lời.



Trần Vũ nhìn Dao Linh.



"Điều hắn nói là thật?"



Dao Linh khẽ gật đầu.



"Đúng."



"Nhưng không phải toàn bộ."



Nàng nhìn xuống vực sâu.



"Xích Đế từng là anh hùng."



"Đó là sự thật."



"Nhưng khi Huyết Môn mở hoàn toàn…"



"Ông ấy đã giết hàng triệu người."



"Không còn phân biệt địch hay ta."



"Hàng trăm thành phố bị xóa sổ."



"Đó cũng là sự thật."



Địa cung chìm vào yên lặng.



Không có phe thiện.


Không có phe ác.



Chỉ có những con người đưa ra lựa chọn.


Và phải trả giá cho lựa chọn đó.



Trần Vũ chợt hiểu.



Đây không phải câu chuyện về việc ai đúng.



Mà là về việc nên tiếp tục hay kết thúc.



Đúng lúc ấy.


Dao Quang nhìn hắn.



Lần đầu tiên.


Ánh mắt hắn không còn lạnh lùng.



"Ngươi biết không?"



"Ta từng là người canh giữ phong ấn."



Toàn bộ đại sảnh chết lặng.



Ngay cả Ngân Diện cũng sững sờ.



Dao Linh từ từ nhắm mắt.



Như thể bí mật cuối cùng cũng được nói ra.



Dao Quang cười buồn.



"Ta không phải kẻ xấu từ đầu."



"Ta đã canh giữ nơi này ba mươi năm."



"Ta đã chứng kiến lịch sử bị bóp méo."



"Chứng kiến sự thật bị chôn vùi."



"Và rồi…"



Hắn ngẩng đầu nhìn Trần Vũ.



"Ta tìm thấy huyết thống còn sót lại."



"Ta tìm thấy ngươi."



"Ta nhận ra."



"Người có quyền lựa chọn không phải ta."



"Mà là hậu duệ cuối cùng."



Trần Vũ khựng lại.



Lần đầu tiên.


Hắn cảm thấy Dao Quang không hề nói dối.



Mọi thứ hắn làm.


Có thể sai.


Có thể đúng.


Nhưng hắn thực sự tin vào điều đó.



ẦM!!!


Thanh kiếm thứ năm trên ngực Kẻ Canh Cửa vỡ nát.



Địa cung rung chuyển dữ dội.



Một phần thân thể khổng lồ từ dưới vực xuất hiện.



Gương mặt.



Một gương mặt giống hệt người trong ký ức của Trần Vũ.



Giống hệt vị hoàng đế trên ngai vàng đá đen.



Xích Đế.



Đôi mắt đỏ rực chậm rãi mở ra.



Và nhìn thẳng vào Trần Vũ.



Một giọng nói vang lên trong đầu hắn.


Không ai khác nghe thấy.



"Con cháu của ta."

"Hãy trả lời."

"Ngươi muốn sự thật…"

"Hay muốn hòa bình?"


Trần Vũ đứng bất động.


Bởi lần đầu tiên.


Hắn hiểu rằng.


Có những lựa chọn không có đáp án đúng.


Chỉ có cái giá phải trả.


Hết Chương 27.

📝 1,559 từ 📅 19/06/2026 👁 3 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!