HUYẾT KỲ

Chương 28 – Cái Giá Của Sự Thật

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

"Ngươi muốn sự thật… hay muốn hòa bình?"


Giọng nói của Xích Đế vang vọng trong tâm trí Trần Vũ.


Không ai khác nghe thấy.


Nhưng mỗi chữ đều nặng như núi.


Sự thật.


Hay hòa bình.


Thoạt nghe có vẻ đơn giản.


Nhưng Trần Vũ hiểu.


Đó là một cái bẫy.


Bởi hòa bình xây trên dối trá liệu có thật sự là hòa bình?


Và sự thật nếu kéo theo máu chảy thành sông thì có đáng để phơi bày?



Địa cung tiếp tục rung chuyển.


Thanh kiếm thứ sáu trên ngực Kẻ Canh Cửa đã xuất hiện vết nứt.



Dao Linh bước tới.


"Đừng trả lời hắn."



Trần Vũ quay đầu.



"Hắn?"



Dao Linh nhìn xuống vực.


Ánh mắt vô cùng phức tạp.



"Người đang nói chuyện với ngươi."



"Không còn là Xích Đế nữa."



"Ít nhất không hoàn toàn."



Ở phía đối diện.


Dao Quang bật cười.



"Ngàn năm rồi."



"Các ngươi vẫn dùng cùng một cách."



"Phủ nhận mọi thứ mình không kiểm soát được."



Dao Linh không đáp.



Nhưng hòa thượng mù phía sau nàng lên tiếng.



"Dao Quang."



"Ngươi thực sự nghĩ thứ bên dưới vẫn là hoàng đế sao?"



Dao Quang im lặng.



Một lúc sau.


Hắn trả lời.



"Không."



Toàn bộ mọi người khựng lại.



Ngay cả Dao Linh cũng nhíu mày.



Dao Quang nhìn xuống vực sâu.



Lần đầu tiên.


Có chút buồn bã trong mắt hắn.



"Ta biết ông ấy đã thay đổi."



"Ta biết một phần ông ấy đã chết từ ngàn năm trước."



"Nhưng phần còn lại vẫn tồn tại."



"Và ông ấy xứng đáng được lựa chọn."



Không ai nói gì.



Bởi đó không còn là tham vọng.



Mà là niềm tin.



Nguy hiểm nhất trên đời.


Chính là những người sẵn sàng hy sinh tất cả vì niềm tin của mình.



ẦM!


Thanh kiếm thứ sáu vỡ nát.



Chỉ còn một thanh cuối cùng.



Toàn bộ địa cung sáng rực màu đỏ máu.



Xích Đế đã lộ ra gần nửa thân thể.



Khổng lồ.


Cổ xưa.


Đáng sợ.



Nhưng điều khiến Trần Vũ lạnh người là…


Gương mặt đó không hề dữ tợn.



Ngược lại.


Rất uy nghiêm.


Rất cô độc.



Giống một vị vua bị giam cầm quá lâu.



Đúng lúc ấy.


Một ký ức khác tràn vào đầu hắn.



Không phải của hắn.



Mà của Xích Đế.



Một đại điện cháy rực.


Máu ngập đầy bậc thềm.



Bảy người đứng trước ngai vàng.



Người cầm kiếm.


Người cầm chuông.


Người cầm cờ.



Bảy người quỳ xuống.


Khóc.



Rồi chính tay đâm những thanh kiếm phong ấn vào ngực vị hoàng đế.



Không phải vì thù hận.



Mà vì tuyệt vọng.



"Xin bệ hạ tha tội."


"Chúng thần không còn cách nào khác."



Ký ức tan biến.



Trần Vũ thở dốc.



Lần đầu tiên.


Hắn hiểu một điều.



Xích Đế không bị kẻ thù phong ấn.



Mà bị chính những người trung thành nhất phong ấn.



Bởi họ không thể cứu ông.



Đúng lúc ấy.


Một tiếng hét vang lên.



Tiểu Ngư.



"Phía sau!"



Mọi người quay đầu.



Những xác chết mất tích khỏi nghĩa địa.



Đã xuất hiện.



Hàng trăm.


Không.


Hàng ngàn.



Chúng tràn ra từ các đường hầm xung quanh địa cung.



Mắt đỏ rực.



Cơ thể phủ đầy ký tự cổ.



Mạc Tầm biến sắc.



"Không phải tử thi."



"Đây là vật hiến tế."



ẦM!


Một xác sống lao tới.



Phạm Hổ bắn xuyên đầu nó.



Nhưng nó vẫn tiếp tục di chuyển.



Ngân Diện chém đôi một con khác.



Nửa thân trên vẫn bò tới.



Nguyễn Lan lập tức hiểu ra.



"Không được."



"Chúng không còn sống cũng không còn chết."



Tình thế lập tức đảo ngược.



Dao Linh quay sang Tam Thủ Hộ.



"Giữ chúng lại."



Ba người già đồng loạt gật đầu.



Lần đầu tiên.


Họ ra tay.



Hòa thượng mù đập mạnh cây tích trượng xuống đất.



ẦM!



Một vòng sáng vàng lan ra.



Hàng chục xác sống bị hất văng.



Lão nhân lưng gù tung ra vô số lá bùa cổ.



Những lá bùa bốc cháy giữa không trung.



Phụ nữ tóc bạc cắt đứt ngón tay.



Máu của bà hóa thành hàng trăm sợi chỉ đỏ.



Khóa chặt cả một lối đi.



Tiểu Ngư há hốc miệng.



"Toàn quái vật…"



Mạc Tầm gật đầu.



"Đúng."



"Là loại quái vật còn sống."



Nhưng ngay cả Tam Thủ Hộ.


Cũng chỉ cầm cự được.



Bởi xác sống quá nhiều.



Và khí tức từ vực sâu vẫn tăng lên từng giây.



Dao Linh nhìn Trần Vũ.



Lần này không còn thời gian giải thích.



"Nghe kỹ."



"Nếu thanh kiếm cuối cùng vỡ."



"Cánh cửa sẽ mở."



"Ngươi phải lựa chọn trước khi điều đó xảy ra."



Trần Vũ siết chặt Huyết Kỳ.



"Vì sao là ta?"



Dao Linh nhìn lá cờ.



Rồi nhìn hắn.



"Vì ngươi không chỉ là hậu duệ."



"Ngươi là người được chọn."



Ngay lúc ấy.


Một giọng nói khác vang lên.



Không phải từ Dao Linh.



Không phải từ Xích Đế.



Mà từ lá Huyết Kỳ trên lưng Trần Vũ.



Một giọng nữ dịu dàng.



Giọng nói đã xuất hiện trong ký ức của hắn từ rất lâu.



"Vũ nhi…"



Toàn thân Trần Vũ cứng đờ.



Bởi hắn nhận ra giọng nói ấy.



Giọng của người phụ nữ đã ôm hắn chạy khỏi biển lửa năm xưa.



Giọng của mẹ hắn.



"Đừng nghe ai cả."



"Hãy tự mình nhìn thấy sự thật."



Lá Huyết Kỳ bắt đầu phát sáng.



Và lần đầu tiên.


Một bí mật được giấu suốt hơn hai mươi năm.


Chuẩn bị thức tỉnh.


Hết Chương 28.

📝 1,542 từ 📅 19/06/2026 👁 3 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!