HUYẾT KỲ

Chương 29 – Bí Mật Trong Huyết Kỳ

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

“Vũ nhi…”


Giọng nói dịu dàng vang lên lần nữa.


Toàn thân Trần Vũ run lên.


Hai mươi năm.


Hắn chưa từng nghe lại giọng nói ấy.



Mẹ hắn.


Người phụ nữ đã biến mất trong biển lửa của đêm định mệnh.



Tất cả mọi người đều nhìn về phía Huyết Kỳ.



Lá cờ đỏ sẫm đang phát sáng.



Những đường chỉ bạc được thêu bên trong dần hiện rõ.



Giống như một trận đồ bị che giấu từ lâu.



Dao Quang nhìn thấy cảnh đó.


Lần đầu tiên mất bình tĩnh.



“Hóa ra là vậy…”



Hắn lẩm bẩm.



“Ngươi đã để lại nó trong Huyết Kỳ.”



Dao Linh lập tức quay sang.



“Ngươi biết chuyện này?”



Dao Quang không trả lời.



Bởi lúc này.


Lá cờ đã hoàn toàn mở ra.



Ánh sáng đỏ bao phủ cả đại sảnh.



Một bóng người từ từ hiện lên.



Không phải thực thể.


Không phải linh hồn.



Mà là ký ức được lưu lại bằng một phương pháp cổ xưa.



Người phụ nữ mặc áo trắng.



Dung mạo dịu dàng.



Đôi mắt rất giống Trần Vũ.



Nàng nhìn hắn.


Rồi mỉm cười.



“Con trai.”



Trần Vũ quỳ sụp xuống.



“Mẹ…”



Giọng hắn khàn đi.



Người phụ nữ không trả lời ngay.



Nàng nhìn xung quanh.



Ánh mắt lướt qua Dao Quang.



Lướt qua Dao Linh.



Lướt qua vực sâu.



Rồi khẽ thở dài.



“Vậy là cuối cùng ngày này cũng tới.”



Địa cung im phăng phắc.



Không ai dám lên tiếng.



Người phụ nữ nhìn Trần Vũ.



“Nghe kỹ.”



“Thời gian của ta không còn nhiều.”



“Và những gì con sắp nghe…”



“Sẽ thay đổi tất cả.”



Trần Vũ siết chặt tay.



Người phụ nữ tiếp tục.



“Ta tên là Trần Dao.”



“Nhưng đó không phải tên thật.”



Một câu nói khiến tất cả khựng lại.



“Ta là Dao Tuyết.”



“Người cuối cùng của Thủ Hộ Giả đời trước.”



Dao Linh chấn động.



“Dao Tuyết?”



Ngay cả Tam Thủ Hộ cũng biến sắc.



Rõ ràng cái tên này có ý nghĩa rất lớn.



Người phụ nữ nhìn Dao Linh.



Ánh mắt đầy tiếc nuối.



“Xin lỗi.”



“Ta đã bỏ lại các muội.”



Dao Linh cắn môi.



Lần đầu tiên.


Nàng để lộ cảm xúc thật.



“Mọi người đều nghĩ tỷ đã chết.”



Dao Tuyết khẽ cười.



“Ta đáng lẽ phải chết.”



“Nhưng rồi ta gặp một người.”



Ánh mắt nàng chuyển sang Trần Vũ.



“Cha con.”



Một khoảng lặng bao trùm.



“Ông ấy không phải hậu duệ của Xích Đế.”



“Không phải hoàng tộc.”



“Mà chỉ là một người bình thường.”



“Nhưng ông ấy đã làm điều mà tất cả chúng ta không làm được.”



“Ông ấy nhìn thấy con người bên trong vị hoàng đế.”



Dao Quang từ từ nhắm mắt.



Như thể nhớ lại chuyện cũ.



Dao Tuyết tiếp tục.



“Cha con tìm ra sự thật cuối cùng.”



“Về Huyết Môn.”



Trần Vũ cảm thấy tim đập mạnh.



Đây chính là bí mật mà tất cả đang tranh giành.



“Phía sau Huyết Môn…”



“Không có thần.”



“Không có sức mạnh vô hạn.”



“Không có bí mật trường sinh.”



Tất cả đều nín thở.



“Chỉ có một thứ.”



Dao Tuyết nhìn xuống vực sâu.



Ánh mắt đầy đau thương.



“Nỗi sợ của con người.”



Toàn bộ địa cung chết lặng.



Ngay cả Dao Quang cũng mở mắt.



Lần đầu tiên.


Trong mắt hắn xuất hiện dao động.



Dao Tuyết nói tiếp.



“Huyết Môn là tấm gương.”



“Nó khuếch đại dục vọng.”



“Khuếch đại tham vọng.”



“Khuếch đại sợ hãi.”



“Người bước vào với lòng tham.”



“Sẽ trở thành quái vật tham lam.”



“Người bước vào với nỗi sợ.”



“Sẽ bị nỗi sợ nuốt chửng.”



“Và Xích Đế…”



Nàng nhìn xuống vực.



“Ông ấy bước vào với mong muốn cứu thế giới.”



“Cho nên Huyết Môn đã trao cho ông sức mạnh cứu thế giới.”



“Nhưng cũng trao cho ông gánh nặng của cả thế giới.”



“Cuối cùng.”



“Ông ấy bị chính điều đó hủy diệt.”



Không ai nói gì.



Bởi đây là câu trả lời không ai ngờ tới.



Không có ác thần.


Không có ma quỷ.



Thứ đáng sợ nhất.


Là chính con người.



Đúng lúc ấy.


ẦM!!!


Thanh kiếm cuối cùng trên ngực Kẻ Canh Cửa xuất hiện vết nứt.



Sắp vỡ.



Dao Tuyết nhìn Trần Vũ.



Ánh mắt dịu dàng như năm xưa.



“Con trai.”



“Cha con đã chết để bảo vệ bí mật này.”



“Ta cũng vậy.”



“Nhưng con không cần đi theo con đường của chúng ta.”



“Nếu phải lựa chọn…”



“Hãy lựa chọn với trái tim của mình.”



“Đừng lựa chọn vì Xích Đế.”



“Đừng lựa chọn vì Dao Quang.”



“Đừng lựa chọn vì các Thủ Hộ Giả.”



“Chỉ lựa chọn vì chính con.”



Ánh sáng quanh thân nàng bắt đầu tan biến.



Ký ức đang kết thúc.



Trần Vũ vươn tay.



“Mẹ!”



Dao Tuyết mỉm cười lần cuối.



Một nụ cười rất nhẹ.



Giống hệt trong ký ức tuổi thơ.



Rồi biến mất.



Ngay khoảnh khắc ấy.


RẮC.



Thanh kiếm cuối cùng gãy đôi.



Cả địa cung rung chuyển.



Xiềng xích ngàn năm đứt hoàn toàn.



Từ đáy vực.


Xích Đế chậm rãi đứng dậy.



Vị hoàng đế bị phong ấn suốt một thiên niên kỷ.



Cuối cùng đã được giải phóng.



Và đôi mắt đỏ rực ấy.


Đang nhìn thẳng vào Trần Vũ.


Hết Chương 29.

📝 1,363 từ 📅 19/06/2026 👁 2 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!