QUYỂN II – BÓNG TỐI SAU NGAI VÀNG
Chương 29 – Kẻ Mượn Tên Người Chết
Sương mù phủ kín nghĩa địa.
Không gian yên tĩnh tới mức có thể nghe thấy tiếng nước nhỏ từ lá cây xuống mặt đất.
Mạc Đăng Dung đứng trước ngôi mộ rất lâu.
Ánh mắt không rời khỏi biểu tượng con hạc.
"Ông chắc đây là mộ của Ngụy Trường Thanh?"
Anh hỏi.
Người mang mặt nạ bạc gật đầu.
"Chính tay ta chôn ông ấy."
"Nhìn thấy xác?"
"Có."
"Xác nhận là ông ấy?"
"Có."
Đăng Dung không hỏi thêm.
Nhưng trong lòng.
Lại xuất hiện nhiều câu hỏi hơn.
Nếu Ngụy Trường Thanh thật sự chết.
Vậy ai đang tiếp tục sử dụng tư tưởng của ông?
Ai đang điều hành Hắc Kỳ Hội?
Trần Mặc bất ngờ bước tới ngôi mộ.
Ngồi xuống.
Dùng tay gõ nhẹ lên phiến đá.
Cộc.
Cộc.
Cộc.
Rồi anh nhíu mày.
"Có gì đó không đúng."
"Cái gì?"
"Phiến đá này."
"Mới hơn phần mộ."
Cả hai người còn lại cùng nhìn sang.
Trần Mặc lấy dao.
Khẽ cạo lớp rêu ở cạnh dưới.
Một lớp đá sáng màu lộ ra.
"Không quá năm năm."
Anh nói.
"Trong khi ngôi mộ này ít nhất hai mươi năm."
Không khí lập tức thay đổi.
Người mang mặt nạ bạc cũng bước tới.
Ánh mắt lần đầu xuất hiện dao động.
"Không thể."
"Ông đã quay lại đây lần nào chưa?"
Đăng Dung hỏi.
"Không."
"Vậy có nghĩa."
Trần Mặc đứng dậy.
"Có người từng tới."
Không ai nói tiếp.
Bởi tất cả đều hiểu ý nghĩa của chuyện đó.
Có người biết ngôi mộ này tồn tại.
Có người đủ tự tin để sửa lại nó.
Và người đó muốn để lại thông điệp.
Đăng Dung cúi xuống.
Quan sát dòng chữ trên phiến đá.
Thiên hạ chưa từng cần anh hùng.
Thiên hạ chỉ cần những người chịu trả giá.
Lúc này anh mới nhận ra.
Một vài nét khắc trông mới hơn phần còn lại.
Có người đã chỉnh sửa câu chữ.
"Không phải nguyên văn."
Người mang mặt nạ bạc lẩm bẩm.
"Nguyên văn là gì?"
Ông nhìn dòng chữ.
Giọng nói nặng nề.
Thiên hạ chưa từng cần anh hùng.
Thiên hạ cần những người biết giới hạn của mình.
Mạc Đăng Dung khựng lại.
Hai câu nói.
Giống nhau một nửa.
Nhưng ý nghĩa hoàn toàn khác.
Một câu là lời cảnh tỉnh.
Một câu là lời biện minh.
Và người sửa nó.
Đã cố tình thay đổi tư tưởng của Ngụy Trường Thanh.
Đúng lúc đó.
Trần Mặc bất ngờ cúi xuống.
"Dưới đây có thứ gì đó."
Anh dùng mũi dao đào nhẹ lớp đất sát mép bia.
Vài phút sau.
Một vật bằng đồng xuất hiện.
Là một chiếc hộp nhỏ.
Đã ngả màu xanh vì thời gian.
Người mang mặt nạ bạc nhìn thấy chiếc hộp.
Sắc mặt lập tức thay đổi.
"Không thể nào…"
"Ông biết nó?"
Ông lão chậm rãi gật đầu.
"Ta tưởng nó đã bị thiêu hủy."
Chiếc hộp được mở ra.
Bên trong chỉ có một thứ.
Một chiếc ấn nhỏ.
Khắc hình con hạc.
Và một hàng chữ cực nhỏ.
Người giữ ấn.
Không được trở thành chủ nhân.
Mạc Đăng Dung đọc xong.
Càng thêm khó hiểu.
"Ý nghĩa gì?"
Người mang mặt nạ bạc thở dài.
"Đây là Hạc Ấn."
"Biểu tượng lãnh đạo tối cao của tổ chức ban đầu."
"Người giữ ấn sẽ điều hành mạng lưới."
"Nhưng không được sở hữu nó."
"Khác biệt ở đâu?"
Ông lão nhìn anh.
"Điều hành là trách nhiệm."
"Sở hữu là quyền lực."
Một câu nói đơn giản.
Nhưng khiến Đăng Dung nhớ tới rất nhiều chuyện.
Rất nhiều người bắt đầu bằng trách nhiệm.
Nhưng kết thúc bằng ham muốn sở hữu.
Người mang mặt nạ bạc cầm chiếc ấn lên.
Ánh mắt trở nên xa xăm.
"Ta hiểu rồi."
"Hiểu gì?"
Ông nhìn thẳng vào Đăng Dung.
"Ngụy Trường Thanh không tạo ra Hắc Kỳ Hội hiện nay."
"Ông ấy cũng không muốn nó tồn tại như hiện tại."
"Vậy ai?"
Ông lão im lặng vài giây.
Rồi nói ra cái tên đầu tiên.
Một cái tên còn sống.
Một cái tên quyền lực.
Một cái tên khiến không khí như đông cứng lại.
"Phạm Quang Chính."
Mạc Đăng Dung cảm thấy tim mình chậm lại một nhịp.
Tể tướng.
Người đứng dưới một người.
Và trên vạn người.
"Ông có bằng chứng?"
"Chưa."
Ông lão đáp.
"Nhưng ta có một ký ức."
"Hai mươi năm trước."
"Đêm Ngụy Trường Thanh chết."
"Ta nhìn thấy một thiếu niên."
"Mười sáu tuổi."
"Mang trà."
"Đứng ngoài cửa."
"Thiếu niên đó."
Ông dừng lại.
"Chính là Phạm Quang Chính."
Ngoài xa.
Một tiếng sấm nổ vang.
Như báo hiệu.
Bí mật lớn nhất của triều đình.
Cuối cùng cũng bắt đầu lộ diện.
Nhưng điều không ai biết.
Là ở cách đó hàng trăm dặm.
Trong kinh thành.
Tại phủ Tể tướng.
Một người áo đen vừa quỳ xuống.
Trước mặt Phạm Quang Chính.
"Đại nhân."
"Họ đã tìm được Hạc Ấn."
Căn phòng chìm vào im lặng.
Một lúc sau.
Tể tướng khẽ nhắm mắt.
Rồi bật cười.
Một nụ cười rất nhẹ.
Nhưng khiến người quỳ dưới đất lạnh sống lưng.
"Cuối cùng."
Ông khẽ nói.
"Ngày này cũng tới."
Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!