QUYỂN II – BÓNG TỐI SAU NGAI VÀNG
Chương 28 – Lá Thư Cuối Cùng
Cơn giông kéo dài tới nửa đêm.
Mưa đập liên hồi lên mái gỗ.
Trong căn nhà nhỏ trên Hắc Sơn.
Không ai nói một lời.
Mạc Đăng Dung vẫn nhìn lá thư trong tay.
Những dòng chữ đã nhòe theo năm tháng.
Nhưng vẫn đủ rõ để cảm nhận được tâm trạng của người viết.
Lâm Chính Huy.
Một người được xem là biểu tượng của thanh liêm.
Một người từng cứu hàng trăm ngàn dân chúng.
Lại viết ra những dòng chữ đầy hoài nghi.
Ngay trước khi chết.
Anh tiếp tục đọc.
Mười năm trước.
Ta tin luật pháp có thể thay đổi thiên hạ.
Năm năm trước.
Ta tin giáo hóa có thể thay đổi con người.
Ba năm trước.
Ta tin lòng tốt có thể chiến thắng lòng tham.
Hôm nay.
Ta không còn chắc nữa.
Căn phòng chìm trong im lặng.
Người mang mặt nạ bạc không cắt ngang.
Ông chỉ ngồi đó.
Lặng lẽ nhìn ngọn lửa.
Đăng Dung lật sang trang kế tiếp.
Ta đã nhìn thấy những người từng được cứu.
Trở thành kẻ bóc lột người khác.
Ta đã nhìn thấy những quan viên thanh liêm.
Trở nên tham lam.
Ta đã nhìn thấy những thương nhân nhân nghĩa.
Biến thành sói đói.
Và điều đáng sợ nhất.
Là ta bắt đầu hiểu vì sao.
Bàn tay Đăng Dung khẽ siết lại.
Không phải họ thay đổi.
Mà là quyền lực phóng đại con người thật của họ.
Một tiếng sấm vang lên ngoài trời.
Trần Mặc khẽ nhíu mày.
Lần đầu tiên.
Ngay cả anh cũng chăm chú lắng nghe.
Đăng Dung tiếp tục đọc.
Ngụy Trường Thanh nói.
Không thể xây dựng thiên hạ dựa trên đạo đức.
Bởi đạo đức thay đổi theo từng người.
Chỉ có lợi ích.
Mới là thứ tồn tại mãi mãi.
Ta ghét phải thừa nhận.
Nhưng càng ngày.
Ta càng không tìm được cách phản bác hắn.
Mồ hôi lạnh xuất hiện trên trán Đăng Dung.
Bởi những câu chữ ấy.
Không giống một người bị đánh bại.
Mà giống một người đang dần bị thuyết phục.
Anh lật tới đoạn cuối.
Những dòng chữ trở nên nguệch ngoạc hơn.
Như thể được viết trong đêm không ngủ.
Nếu một ngày nào đó.
Có người đọc được lá thư này.
Hãy nhớ.
Ta không chết vì tuyệt vọng.
Ta chết vì sợ hãi.
Đăng Dung ngẩng đầu.
"Sợ điều gì?"
Người mang mặt nạ bạc nhìn anh.
Không trả lời.
Đăng Dung cúi xuống đọc tiếp.
Ta sợ rằng.
Nếu tiếp tục sống.
Một ngày nào đó.
Chính ta sẽ trở thành Ngụy Trường Thanh.
Ngoài trời.
Một tia sét xé ngang bầu trời đêm.
Trong khoảnh khắc đó.
Không ai lên tiếng.
Bởi ai cũng hiểu ý nghĩa câu nói ấy.
Lâm Chính Huy không sợ thất bại.
Không sợ mất quyền lực.
Không sợ mất danh tiếng.
Ông sợ mất chính mình.
Người mang mặt nạ bạc khẽ nhắm mắt.
"Đó là đêm cuối cùng ta gặp ông ấy."
"Ông ấy nói gì nữa không?"
Đăng Dung hỏi.
"Có."
"Ông ấy hỏi ta một câu."
"Câu gì?"
Ông lão nhìn thẳng vào ngọn lửa.
"Ông ấy hỏi."
Nếu muốn cứu một triệu người.
Ngươi có dám hy sinh một ngàn người không?
"Ta trả lời có."
Ông lão nói.
"Ông ấy không nói gì."
"Chỉ gật đầu."
"Và sáng hôm sau."
"Ông ấy chết."
Mưa ngoài trời bắt đầu nhỏ dần.
Nhưng trong lòng Mạc Đăng Dung.
Một cơn bão khác vừa xuất hiện.
Bởi anh nhận ra.
Câu hỏi ấy không chỉ dành cho Lâm Chính Huy.
Mà dành cho tất cả những người muốn thay đổi thế giới.
Người mang mặt nạ bạc bất ngờ đứng dậy.
"Đi theo ta."
"Đi đâu?"
"Ta sẽ cho ngươi thấy."
"Thấy gì?"
Ông quay lại.
Ánh lửa phản chiếu trên chiếc mặt nạ bạc.
"Hai mươi năm trước."
"Nơi mọi thứ kết thúc."
Và cũng là nơi.
Mọi thứ bắt đầu.
Nửa canh giờ sau.
Ba người rời khỏi căn nhà gỗ.
Đi sâu vào khu rừng phía sau Hắc Sơn.
Sương mù dày đặc.
Cây cối um tùm.
Cuối cùng.
Họ dừng lại trước một khoảng đất trống.
Ở giữa.
Là một ngôi mộ.
Không bia.
Không tên.
Không dấu hiệu nhận biết.
Chỉ có một tảng đá lớn.
Khắc đúng một câu.
Thiên hạ chưa từng cần anh hùng.
Thiên hạ chỉ cần những người chịu trả giá.
Mạc Đăng Dung nhìn dòng chữ.
Tim đập mạnh.
Anh biết.
Người nằm dưới ngôi mộ này.
Không phải Lâm Chính Huy.
Bởi phía dưới tảng đá.
Có khắc thêm một ký hiệu.
Một ký hiệu anh vừa nhìn thấy trong nhật ký.
Một con hạc.
Dang rộng cánh.
Biểu tượng cá nhân của Ngụy Trường Thanh.
Người đã bị xóa khỏi lịch sử.
Người được cho là đã biến mất hai mươi năm trước.
Nhưng nếu đây là mộ của Ngụy Trường Thanh.
Thì một câu hỏi đáng sợ xuất hiện.
Ai đang điều khiển Hắc Kỳ Hội hiện nay?
Và quan trọng hơn.
Ai là người đã chôn ông ta ở đây?
Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!