QUYỂN II – BÓNG TỐI SAU NGAI VÀNG
Chương 30 – Người Học Trò Đứng Ngoài Cửa
Kinh thành.
Phủ Tể tướng.
Đêm đã khuya.
Nhưng thư phòng vẫn sáng đèn.
Phạm Quang Chính ngồi một mình.
Trước mặt ông.
Là một bàn cờ.
Bên đen.
Đã chiếm gần hết bàn cờ.
Bên trắng.
Chỉ còn vài quân lẻ loi.
Người áo đen vẫn quỳ dưới đất.
Không dám ngẩng đầu.
"Ngươi chắc chứ?"
Phạm Quang Chính hỏi.
"Họ đã lấy được Hạc Ấn."
"Dạ."
"Cả mặt nạ bạc?"
"Dạ."
Tể tướng khẽ gật đầu.
"Vậy là nhanh hơn ta dự tính."
Ông đặt xuống một quân cờ đen.
Cạch.
Âm thanh rất nhỏ.
Nhưng khiến người áo đen rùng mình.
"Ngươi lui đi."
"Dạ."
Cánh cửa khép lại.
Trong thư phòng.
Chỉ còn lại một mình Phạm Quang Chính.
Ông nhìn bàn cờ rất lâu.
Rồi bất ngờ cười.
"Mười năm."
"Hắn còn nhanh hơn ta tưởng."
Không ai trả lời.
Bởi câu nói ấy.
Không dành cho người sống.
Mà dành cho một người đã chết.
Phạm Quang Chính mở ngăn kéo.
Lấy ra một vật được bọc trong vải lụa.
Bên trong.
Là một cuốn sổ cũ.
Trên bìa có một ký hiệu.
Con hạc dang cánh.
Nếu Mạc Đăng Dung có mặt ở đây.
Anh sẽ nhận ra ngay.
Đó chính là biểu tượng của Ngụy Trường Thanh.
Tể tướng mở cuốn sổ.
Trang đầu tiên.
Chỉ có một câu.
Người cứu thiên hạ.
Không nhất thiết phải được thiên hạ yêu quý.
Phạm Quang Chính nhìn dòng chữ ấy.
Rất lâu.
Rồi ký ức bắt đầu hiện về.
Hai mươi năm trước.
Kinh thành.
Lúc ấy.
Ông mới mười sáu tuổi.
Xuất thân nghèo khó.
Cha mất sớm.
Mẹ bệnh nặng.
Không tiền.
Không thế lực.
Không tương lai.
Điều duy nhất ông có.
Là trí nhớ phi thường.
Và khát vọng thay đổi số phận.
Một buổi chiều mùa đông.
Ông được chọn làm tiểu đồng.
Mang trà cho một cuộc họp bí mật.
Người ta dặn.
Chỉ được đứng ngoài cửa.
Không được nhìn.
Không được nghe.
Nhưng Phạm Quang Chính vẫn nghe thấy.
Bởi những người bên trong nói rất lớn.
Một người đập bàn.
"Lâm Chính Huy."
"Ngươi đang giết cả hệ thống."
Một giọng khác đáp lại.
Bình tĩnh hơn.
"Ta đang cứu con người."
"Ngươi đang cứu hiện tại."
"Ta đang cứu tương lai."
Căn phòng im lặng vài giây.
Rồi giọng nói đầu tiên vang lên lần nữa.
"Ngươi muốn mọi người được yêu quý."
"Ta muốn mọi người sống sót."
Tiếng bàn ghế đổ xuống.
Tiếng tranh cãi.
Tiếng bước chân.
Và rồi.
Một câu nói.
Theo Phạm Quang Chính suốt hai mươi năm.
Một ngày nào đó.
Ngươi sẽ hiểu.
Thiên hạ không chết vì người xấu.
Thiên hạ chết vì người tốt không dám làm điều cần làm.
Lúc đó.
Ông không hiểu.
Nhưng nhiều năm sau.
Ông bắt đầu hiểu.
Quá hiểu.
Trong ký ức.
Cánh cửa bật mở.
Một người bước ra.
Không phải Lâm Chính Huy.
Mà là Ngụy Trường Thanh.
Khuôn mặt trẻ tuổi.
Ánh mắt sắc bén.
Nhưng điều khiến Phạm Quang Chính nhớ nhất.
Là vẻ mệt mỏi.
Mệt mỏi của một người đang cố cứu thứ gì đó.
Mà không ai hiểu.
Ngụy Trường Thanh nhìn thấy cậu thiếu niên đứng ngoài cửa.
Dừng lại.
"Học chữ à?"
"Dạ."
"Muốn làm quan?"
"Dạ."
Ngụy Trường Thanh bật cười.
"Nếu muốn làm người tốt."
"Đừng làm quan."
Nói xong.
Ông bỏ đi.
Đó là lần đầu tiên.
Và cũng là lần cuối cùng.
Phạm Quang Chính gặp ông.
Một tháng sau.
Lâm Chính Huy chết.
Ba tháng sau.
Ngụy Trường Thanh cũng biến mất.
Hai mươi năm trôi qua.
Thiếu niên năm ấy.
Đã trở thành Tể tướng.
Người đứng gần ngai vàng nhất.
Phạm Quang Chính khép cuốn sổ lại.
Ánh mắt sâu thẳm.
Ông nhìn ra ngoài cửa sổ.
Nơi mưa đang rơi.
Khẽ nói.
"Thầy."
"Con đã đi xa hơn người nghĩ."
"Nhưng…"
Ông dừng lại.
Lần đầu tiên.
Trên gương mặt vị Tể tướng quyền lực nhất thiên hạ.
Xuất hiện một tia do dự.
"Liệu con có còn đi đúng đường không?"
Ngoài kia.
Không ai trả lời.
Chỉ có tiếng mưa.
Và bóng tối.
Nhưng ở một nơi khác.
Trên Hắc Sơn.
Mạc Đăng Dung vừa phát hiện một thứ.
Một trang giấy bí mật.
Được giấu bên trong Hạc Ấn.
Trang giấy chỉ có một dòng chữ.
Viết bằng nét bút của Ngụy Trường Thanh.
Nếu Hạc Ấn xuất hiện.
Nghĩa là ta đã thất bại.
Và kẻ nguy hiểm nhất thiên hạ.
Không phải người giữ nó.
Mà là người từ chối nó.
Mạc Đăng Dung nhìn dòng chữ.
Không hiểu.
Nhưng người mang mặt nạ bạc thì hiểu.
Và lần đầu tiên.
Ông thực sự sợ hãi.
Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!