QUYỂN II – BÓNG TỐI SAU NGAI VÀNG

Chương 31 – Người Thứ Ba

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

Gió núi lạnh buốt.


Khoảng đất trước ngôi mộ chìm trong màn sương dày đặc.


Mạc Đăng Dung vẫn nhìn chằm chằm vào mảnh giấy lấy từ bên trong Hạc Ấn.




Kẻ nguy hiểm nhất thiên hạ.

Không phải người giữ nó.

Mà là người từ chối nó.




"Ý nghĩa gì?"


Anh hỏi.




Người mang mặt nạ bạc không trả lời ngay.




Ông nhìn ngôi mộ.


Rất lâu.




Cuối cùng.


Ông thở dài.




"Ta đã hy vọng mình hiểu sai."




"Hiểu sai chuyện gì?"




"Là Ngụy Trường Thanh đã sớm nhìn thấy kết cục này."




Đăng Dung nhíu mày.




"Ông ấy biết mình sẽ thất bại?"




"Không."


Ông lão lắc đầu.




"Ông ấy biết sẽ xuất hiện người thứ ba."




Cả không gian như chùng xuống.




"Người thứ ba?"




"Ừ."




"Lâm Chính Huy."


"Ngụy Trường Thanh."




"Hai người họ tranh cãi suốt nhiều năm."




"Một người tin vào đạo đức."


"Một người tin vào hệ thống."




"Nhưng đến cuối đời."


Ông lão nhìn về phía xa.




"Ngụy Trường Thanh nhận ra."


"Cả hai đều có thể sai."




Trần Mặc khoanh tay.




"Vậy người thứ ba là ai?"




Ông lão cười nhạt.




"Đó mới là điều đáng sợ."




"Bởi ngay cả Ngụy Trường Thanh."


"Cũng chưa từng gặp người đó."




Mạc Đăng Dung ngẩn người.




"Chưa từng gặp?"




"Ông ấy chỉ dự đoán."




"Nếu một ngày nào đó."




"Có người vừa hiểu lý tưởng của Lâm Chính Huy."


"Vừa hiểu thực tế của Ngụy Trường Thanh."




"Thì người đó sẽ thay đổi thiên hạ."




"Hoặc hủy diệt nó."




Gió thổi mạnh hơn.


Những cành thông va vào nhau.


Tạo ra âm thanh như tiếng thì thầm.




Đăng Dung không nói gì.


Nhưng trong lòng xuất hiện cảm giác bất an.




Bởi anh biết.


Câu chuyện này đang dần dẫn tới một kết luận mà anh không muốn nghĩ tới.




Đúng lúc ấy.


Người mang mặt nạ bạc bất ngờ hỏi.




"Mạc Đăng Dung."




"Nếu ngươi là Lâm Chính Huy."


"Ngươi sẽ làm gì?"




Đăng Dung suy nghĩ.




"Ta sẽ bảo vệ dân."




"Nếu phải phá hủy hệ thống?"




"Ta vẫn làm."




"Vậy nếu vì thế."


"Hàng triệu người khác sẽ chết đói?"




Đăng Dung im lặng.




Ông lão quay sang Trần Mặc.




"Còn ngươi?"




Trần Mặc cười nhạt.




"Ta sẽ cứu số đông."




"Dù phải hy sinh số ít."




"Vậy nếu người bị hy sinh là người thân của ngươi?"




Nụ cười trên môi Trần Mặc biến mất.




Anh không trả lời.




Người mang mặt nạ bạc gật đầu.




"Đó chính là vấn đề."




"Không ai có thể tuyệt đối."




"Người theo lý tưởng sẽ bị thực tế đánh bại."




"Người theo thực tế sẽ bị lương tâm nuốt chửng."




Ông nhìn lên bầu trời.




"Vì thế Ngụy Trường Thanh mới sợ người thứ ba."




"Bởi người đó sẽ không bị giới hạn bởi hai lựa chọn."




Ngay lúc ấy.


Một âm thanh vang lên từ trong rừng.




Rắc.




Rắc.




Cành cây gãy.




Ba người lập tức quay đầu.




Một bóng người đứng giữa màn sương.




Không rõ tuổi tác.


Không rõ khuôn mặt.




Chỉ nhìn thấy chiếc áo choàng màu đen.




Và một chiếc ô giấy.




Người đó đứng im.


Như đã ở đó từ rất lâu.




Trần Mặc lập tức đặt tay lên chuôi kiếm.




"Ngươi là ai?"




Không có câu trả lời.




Người kia chỉ nhìn về phía ngôi mộ.




Rồi khẽ cúi đầu.




Như đang hành lễ với người đã khuất.




Người mang mặt nạ bạc bỗng biến sắc.




Ông lùi lại một bước.




Lần đầu tiên kể từ khi xuất hiện.


Ông thực sự hoảng hốt.




"Không thể nào…"




"Ông biết hắn?"


Đăng Dung hỏi.




Ông lão thì thầm.


Nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.




"Ta tưởng hắn đã chết."




Bóng người áo đen cuối cùng cũng lên tiếng.




Giọng nói rất bình tĩnh.


Rất nhẹ.




"Ta cũng tưởng như vậy."




Một cơn gió mạnh thổi qua.


Làm chiếc ô giấy nghiêng sang một bên.




Trong khoảnh khắc.


Mạc Đăng Dung nhìn thấy khuôn mặt người kia.




Và toàn thân anh cứng đờ.




Bởi khuôn mặt đó.


Giống hệt bức chân dung Ngụy Trường Thanh.




Không khác dù chỉ một nét.




Người đã chết hai mươi năm trước.


Đang đứng trước mặt họ.


Giữa đêm mưa trên Hắc Sơn.




Nhưng điều đáng sợ nhất.


Là khi nhìn kỹ.


Đăng Dung nhận ra.


Người này trẻ hơn trong tranh.




Trẻ hơn rất nhiều.




Giống như thời gian chưa từng chạm tới hắn.




Và trước khi mọi người kịp phản ứng.


Người kia khẽ nói.




"Ta không phải Ngụy Trường Thanh."




"Ta là con trai ông ấy."

📝 1,299 từ 📅 21/06/2026 👁 3 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!