QUYỂN II – BÓNG TỐI SAU NGAI VÀNG

Chương 33 – Cái Bóng Sau Rèm Châu

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

Hoàng đế.


Hai chữ ấy.


Như một tảng đá khổng lồ rơi xuống mặt hồ đang yên tĩnh.




Không ai nói gì.


Bởi không ai dám.




Ngay cả Trần Mặc.


Người luôn xem thường quyền quý.


Cũng phải im lặng.




Nghi ngờ một vị Tể tướng là một chuyện.




Nghi ngờ Hoàng đế.


Là chuyện khác hoàn toàn.




Đó không còn là điều tra.


Mà là phản nghịch.




Mạc Đăng Dung nhìn Ngụy Vô Trần.




"Ngươi có bằng chứng?"




"Không."




"Cũng giống như ngươi không có bằng chứng chống lại Phạm Quang Chính."




"Có khác."




"Khác ở đâu?"




Đăng Dung không trả lời được.




Bởi hắn nói đúng.


Hiện tại.


Mọi thứ chỉ là những mảnh ghép.




Một bức tranh chưa hoàn chỉnh.




Ngụy Vô Trần nhìn về phía kinh thành.




"Ta không nói Hoàng đế là kẻ chủ mưu."




"Ta chỉ nói."




"Nếu một hệ thống tồn tại hai mươi năm."


"Thì người đứng đầu hệ thống không thể hoàn toàn không biết."




Không ai phản bác.


Bởi đó là sự thật.




Người mang mặt nạ bạc chậm rãi ngồi xuống một phiến đá.




Hai bàn tay già nua siết lại.




"Ta từng nghĩ."




"Tể tướng mới là người nắm tất cả."




"Nhưng những năm gần đây."




"Ta bắt đầu nghi ngờ."




Đăng Dung quay sang.




"Ông phát hiện điều gì?"




Ông lão im lặng.


Rồi nói.




"Phạm Quang Chính quá mạnh."




"Nhưng lại mạnh một cách bất thường."




"Một vị Tể tướng."


"Có thể kiểm soát triều đình."




"Có thể kiểm soát quan lại."




"Nhưng không thể kiểm soát mọi thứ."




"Trừ khi."




"Phía sau luôn có người cho phép."




Sương núi càng lúc càng dày.




Đăng Dung bỗng nhớ tới rất nhiều chuyện.




Những vụ án bị đình lại.


Những quan viên được thăng chức bất thường.


Những quyết sách gây tranh cãi.




Tất cả cuối cùng đều phải đi qua một người.




Hoàng đế.




Nhưng điều khiến anh bối rối.


Là ký ức về nhà vua.




Một vị quân chủ ôn hòa.


Không tham sắc.


Không xa xỉ.


Không tàn bạo.




Thậm chí.


Trong mắt nhiều người.


Đó là một minh quân.




Vậy tại sao?




Ngụy Vô Trần dường như đọc được suy nghĩ ấy.




"Ngươi đang nghĩ."




"Một người tốt sao lại để chuyện này xảy ra."




Đăng Dung không phủ nhận.




Ngụy Vô Trần khẽ cười.




"Đó chính là sai lầm lớn nhất."




"Con người luôn cho rằng."


"Kẻ nguy hiểm phải là người xấu."




"Nhưng lịch sử chưa bao giờ vận hành như thế."




Hắn nhìn thẳng vào Đăng Dung.




"Kẻ nguy hiểm nhất."




"Thường là người tin rằng mình đang làm điều đúng."




Không khí như nặng thêm.




Bởi đó chính là điều đã xảy ra với:


Lâm Chính Huy.


Ngụy Trường Thanh.


Phạm Quang Chính.




Và có thể.


Cả Hoàng đế.




Đúng lúc ấy.


Một con chim ưng từ màn đêm lao xuống.




Đáp lên cánh tay Ngụy Vô Trần.




Con chim mang theo một ống thư nhỏ.




Ngụy Vô Trần mở ra.


Đọc.




Nụ cười trên môi hắn biến mất.




"Chuyện gì?"


Đăng Dung hỏi.




Ngụy Vô Trần đưa tờ giấy tới.




Chỉ có vài dòng ngắn ngủi.




Đêm nay.

Kho bạc Đông Thành cháy.

Toàn bộ hồ sơ thuế vụ ba năm gần nhất bị thiêu hủy.

Không còn ai sống sót.




Trần Mặc lập tức nhíu mày.




"Tai nạn?"




Ngụy Vô Trần lắc đầu.




"Không."




"Họ bắt đầu dọn dẹp."




Đăng Dung cảm thấy tim mình trùng xuống.




Bởi anh hiểu điều đó có nghĩa gì.




Kẻ địch đã biết.


Họ đang tiến gần tới sự thật.




Và kẻ địch.


Không còn muốn đứng yên nữa.




Người mang mặt nạ bạc bỗng đứng dậy.




"Không còn thời gian."




"Ý ông là?"




Ông nhìn Mạc Đăng Dung.


Ánh mắt nghiêm nghị chưa từng có.




"Ngươi phải quay về kinh thành."




"Ngay lập tức."




"Tại sao?"




Ông lão siết chặt cây gậy.




"Vì nếu ta đoán không sai."




"Hồ sơ ở kho bạc chỉ là khởi đầu."




"Mục tiêu tiếp theo."




Ông dừng lại.




Rồi nhìn thẳng vào Mạc Đăng Dung.




"Chính là ngươi."




Gió rít qua rừng thông.




Xa xa.


Một tiếng chuông chùa vang lên trong màn đêm.




Không ai biết.


Đó là tiếng chuông báo bình an.


Hay tiếng chuông báo tang.




Nhưng ở kinh thành.


Cùng thời điểm ấy.


Một mật lệnh vừa được ban ra.




Không đóng ngọc tỷ.


Không ghi tên người ban.




Chỉ có một câu duy nhất.




Diệt khẩu.

Không để lại dấu vết.




Và phía dưới.


Là danh sách ba cái tên.




Người mang mặt nạ bạc.


Ngụy Vô Trần.


Và…


Mạc Đăng Dung.

📝 1,275 từ 📅 21/06/2026 👁 4 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!