QUYỂN II – BÓNG TỐI SAU NGAI VÀNG
Chương 32 – Đứa Con Không Tồn Tại
Không ai lên tiếng.
Ngay cả tiếng gió dường như cũng ngừng lại.
Mạc Đăng Dung nhìn người thanh niên trước mặt.
Khuôn mặt ấy.
Quá giống.
Giống tới mức khiến người ta nổi da gà.
Nếu không phải tận mắt nhìn thấy ngôi mộ.
Có lẽ anh cũng tin rằng Ngụy Trường Thanh đã sống lại.
"Ngươi nói."
Đăng Dung chậm rãi cất tiếng.
"Ngươi là con trai của Ngụy Trường Thanh?"
Người thanh niên gật đầu.
"Đúng."
"Chứng minh."
Người kia bật cười.
"Ông ấy cũng từng nói như vậy."
"Ai?"
"Cha ta."
Người thanh niên tiến lại gần ngôi mộ.
Đặt tay lên phiến đá.
Rồi đọc một câu.
Một câu rất kỳ lạ.
Chim hạc bay về phương bắc.
Không phải để tránh mùa đông.
Người mang mặt nạ bạc lập tức tiếp lời.
Như phản xạ.
Mà để tìm mùa xuân chưa tới.
Không khí đông cứng.
Người thanh niên khẽ cúi đầu.
"Xem ra ông vẫn còn nhớ."
Người mang mặt nạ bạc run giọng.
"Khẩu lệnh nội bộ…"
"Chỉ có ba người biết."
"Lâm Chính Huy."
"Ngụy Trường Thanh."
"Và ta."
Người thanh niên mỉm cười.
"Giờ là bốn."
Mạc Đăng Dung vẫn chưa hoàn toàn tin.
Nhưng ít nhất.
Người này thật sự có liên hệ với Ngụy Trường Thanh.
"Ngươi tên gì?"
"Ngụy Vô Trần."
"Một cái tên lạ."
"Cha ta đặt."
"Hàm ý?"
Người thanh niên nhìn lên màn sương.
"Vô danh."
"Vô công."
"Vô tội."
"Vô trần."
"Ông ấy không muốn ta bước vào thế giới này."
Người mang mặt nạ bạc bỗng bật cười chua chát.
"Vậy mà cuối cùng ngươi vẫn tới."
Ngụy Vô Trần không đáp.
Ánh mắt hắn dừng lại trên Hạc Ấn.
Trong tay Mạc Đăng Dung.
"Cuối cùng nó cũng xuất hiện."
"Ngươi biết thứ này?"
"Ta biết hơn tất cả các ngươi."
Một câu trả lời khiến Trần Mặc khó chịu.
"Khẩu khí không nhỏ."
Ngụy Vô Trần quay sang.
"Ngươi là Trần Mặc."
Trần Mặc khựng lại.
"Ngươi biết ta?"
"Biết."
"Biết cả ngươi từng là người của Hắc Kỳ Hội."
Bầu không khí lập tức căng thẳng.
Bàn tay Trần Mặc siết chặt chuôi kiếm.
Nhưng Ngụy Vô Trần chỉ cười.
"Đừng lo."
"Ta không tới để giết ai."
"Vậy tới làm gì?"
Đăng Dung hỏi.
Ngụy Vô Trần nhìn thẳng vào anh.
Lần đầu tiên.
Ánh mắt ấy trở nên nghiêm túc.
"Để ngăn các ngươi phạm sai lầm."
"Có nghĩa là?"
"Đừng tìm Hắc Kỳ Hội nữa."
Mạc Đăng Dung bật cười.
"Lý do?"
"Vì các ngươi sắp tìm thấy nó."
"Đó chẳng phải điều tốt sao?"
Ngụy Vô Trần lắc đầu.
"Không."
"Bởi Hắc Kỳ Hội ngày nay."
"Hầu như không còn tồn tại."
"Cái gì?"
Người mang mặt nạ bạc cũng sững sờ.
"Không thể."
Ngụy Vô Trần nhìn về phương nam.
Nơi kinh thành đang nằm rất xa.
"Hắc Kỳ Hội đã chết từ lâu."
"Thứ còn sống."
Hắn dừng lại.
"Là thứ còn đáng sợ hơn."
Một cơn gió lạnh thổi qua.
"Hãy nói rõ."
Đăng Dung trầm giọng.
Ngụy Vô Trần nhìn anh.
"Hắc Kỳ Hội từng là một tổ chức."
"Có người lãnh đạo."
"Có thành viên."
"Có mục tiêu."
"Nhưng sau khi cha ta chết."
"Nó thay đổi."
"Thành thứ gì?"
Ngụy Vô Trần cười nhạt.
"Một ý tưởng."
Không ai nói gì.
Hắn tiếp tục.
"Một tổ chức có thể bị tiêu diệt."
"Một con người có thể bị giết."
"Nhưng một ý tưởng thì không."
"Hôm nay."
"Hắc Kỳ Hội không còn là hội."
"Nó là cách suy nghĩ."
"Nó sống trong quan lại."
"Nó sống trong thương nhân."
"Nó sống trong binh lính."
"Và thậm chí."
Ngụy Vô Trần nhìn thẳng vào Đăng Dung.
"Nó đang sống trong chính ngươi."
Đăng Dung lạnh người.
Bởi anh hiểu.
Điều người kia muốn nói.
Từ khi bước chân vào vụ án này.
Anh đã nhiều lần tự hỏi:
Liệu có thể hy sinh một số ít để cứu số đông hay không?
Đó chính là câu hỏi của Ngụy Trường Thanh.
Là hạt giống đầu tiên của Hắc Kỳ Hội.
Ngụy Vô Trần tiến thêm một bước.
"Ngươi nghĩ mình đang điều tra một tổ chức."
"Nhưng không."
"Ngươi đang điều tra một tư tưởng."
"Và thứ đó."
Hắn khẽ nhìn về kinh thành.
"Đã ngồi rất gần ngai vàng."
Mạc Đăng Dung hiểu ngay.
Phạm Quang Chính.
Nhưng đúng lúc ấy.
Ngụy Vô Trần lại lắc đầu.
"Không."
"Ta không nói ông ta."
Mọi người cùng sững lại.
Nếu không phải Tể tướng.
Thì còn ai?
Ngụy Vô Trần nhìn lên bầu trời đêm.
Giọng nói rất nhỏ.
Nhưng từng chữ như sét đánh.
"Người nguy hiểm nhất."
"Chưa bao giờ là Phạm Quang Chính."
"Mà là người đang để ông ta tồn tại."
Một khoảng lặng kéo dài.
Rồi Mạc Đăng Dung từ từ hiểu ra.
Và trong khoảnh khắc đó.
Máu trong người anh như đông cứng.
Bởi trên thiên hạ này.
Chỉ có một người đủ khả năng làm điều đó.
Hoàng đế.
Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!