HUYẾT KỲ
Chương 14 – Kiếm Bạc Và Đao Đen
Không ai chớp mắt.
Không ai dám thở mạnh.
Ngay cả Lương Kình.
Ngay cả Phạm Hổ.
Cũng biết mình đang chứng kiến điều hiếm thấy nhất của võ lâm Đại Ninh.
Hai quái vật.
Một người cầm kiếm bạc.
Một người cầm đao đen.
Đối diện nhau giữa rừng sâu.
Triệu Tàn nhìn Ngân Diện.
“Ngươi mạnh hơn mười năm trước.”
Ngân Diện đáp:
“Ngươi vẫn chưa chết.”
Triệu Tàn bật cười.
“Chỉ vì ta còn chưa hoàn thành việc phải làm.”
Xẹt.
Một chiếc lá rơi xuống giữa hai người.
Ngay khi chiếc lá chạm đất.
ẦM!
Cả hai biến mất.
KENG!
Âm thanh kim loại va chạm nổ tung.
Sóng khí quét ngang khu rừng.
Hàng chục cây cổ thụ rung chuyển dữ dội.
Tiểu Ngư bị thổi lùi mấy bước.
Mắt trợn tròn.
“Đây còn là người sao?”
Không ai trả lời.
Bởi tất cả đang tập trung nhìn trận chiến.
Kiếm của Ngân Diện cực nhanh.
Nhanh tới mức chỉ còn những tia sáng bạc.
Mỗi nhát kiếm đều nhắm vào tử huyệt.
Mắt.
Cổ họng.
Tim.
Nhưng Triệu Tàn đều chặn được.
Thanh đao đen trong tay hắn như một bức tường.
Không sơ hở.
Không hỗn loạn.
Không vội vàng.
Hai người giao thủ.
Mười chiêu.
Hai mươi chiêu.
Ba mươi chiêu.
Không ai chiếm ưu thế.
Nhưng Trần Vũ nhận ra điều gì đó.
Ánh mắt hắn dần thay đổi.
Triệu Tàn…
Đang lùi.
Rất ít.
Rất khó nhận ra.
Nhưng đúng là đang lùi.
Người ép hắn lùi.
Là Ngân Diện.
ẦM!
Một tiếng nổ vang lên.
Triệu Tàn nhảy lùi hơn mười bước.
Lần đầu tiên tách khỏi giao chiến.
Một đường máu xuất hiện trên má hắn.
Rất nông.
Nhưng là vết thương thật sự.
Phạm Hổ khẽ huýt sáo.
“Hay.”
Lương Kình nhìn Ngân Diện.
Ánh mắt vô cùng nghiêm trọng.
Người này…
Có thể còn mạnh hơn lời đồn.
Triệu Tàn đưa tay lau má.
Nhìn máu trên đầu ngón tay.
Rồi bật cười.
Lần này không phải cười khinh thường.
Mà là cười vui vẻ.
“Cuối cùng.”
“Cuối cùng cũng có người khiến ta thấy hứng thú.”
Ngân Diện không đáp.
Hắn tiếp tục bước tới.
“Người ra lệnh.”
“Rốt cuộc là ai?”
Triệu Tàn nhìn hắn.
Rồi nhìn lên bầu trời.
“Ngươi thật sự nghĩ.”
“Mọi chuyện bắt đầu từ mười năm trước?”
Ngân Diện khựng lại.
Triệu Tàn tiếp tục.
“Không.”
“Ngươi sai rồi.”
Ánh mắt hắn chuyển sang Trần Vũ.
“Mọi chuyện bắt đầu từ hai mươi năm trước.”
Trần Vũ cau mày.
Hai mươi năm trước?
Khi ấy hắn còn là một binh sĩ trẻ.
Triệu Tàn cười nhạt.
“Ngươi có biết vì sao mình được chọn tham gia Huyết Kỳ không?”
Không ai nói gì.
Triệu Tàn chỉ vào Trần Vũ.
“Vì ngươi là chìa khóa.”
Tiểu Ngư ngơ ngác.
“Cái gì cơ?”
Nhưng sắc mặt Ngân Diện lập tức thay đổi.
Lần đầu tiên.
Hắn thật sự dao động.
Triệu Tàn nhìn phản ứng ấy.
Rồi cười lớn.
“Xem ra.”
“Ngươi cũng đoán được rồi.”
Ngân Diện siết chặt chuôi kiếm.
“Im miệng.”
Triệu Tàn không hề dừng lại.
“Huyết Kỳ.”
“Không phải cuộc thi.”
“Không phải trò tiêu khiển của hoàng đế.”
“Cũng không phải cách chọn người kế vị.”
Giọng hắn càng lúc càng trầm.
“Nó là nghi thức.”
Cả khu rừng im phăng phắc.
“Nghi thức để tìm người mang huyết mạch cuối cùng.”
ẦM.
Trong đầu Trần Vũ như có sét đánh.
Nguyễn Lan biến sắc.
Phạm Hổ cau mày.
Lương Kình nắm chặt kiếm.
Ngân Diện lập tức lao tới.
“Im miệng!”
Kiếm bạc bùng nổ.
Nhưng lần này.
Triệu Tàn không đánh trả.
Hắn bật người về phía sau.
Nhảy lên ngọn cây cao nhất.
Đứng giữa tầng lá.
“Đã quá muộn rồi.”
“Nếu hắn còn sống.”
“Họ sẽ tìm được hắn.”
“Nếu họ tìm được hắn.”
“Cánh cửa sẽ mở.”
Ánh mắt hắn nhìn thẳng vào Trần Vũ.
“Và khi đó.”
“Đại Ninh sẽ chìm trong máu.”
Vừa dứt lời.
Triệu Tàn quay người.
Biến mất giữa rừng sâu.
Ngân Diện lập tức đuổi theo.
Chỉ một nhịp thở.
Hai bóng người đều biến mất.
Khu rừng trở nên yên lặng.
Nhưng không ai còn tâm trạng thở phào.
Bởi câu nói cuối cùng của Triệu Tàn.
Đã thay đổi tất cả.
Trần Vũ đứng lặng.
Trong đầu hiện lên từng mảnh ký ức.
Chiếc vòng cổ của Trần Dao.
Bảy ngôi sao bạc.
Huyết Kỳ.
Những kẻ bí ẩn luôn theo dõi hắn.
Mọi thứ dường như đang nối lại với nhau.
Nhưng bức tranh vẫn còn thiếu phần quan trọng nhất.
Đúng lúc ấy.
Nguyễn Lan cúi xuống.
Nhặt lên một vật nằm dưới gốc cây.
Một thẻ bài bằng đồng đen.
Có lẽ rơi ra trong lúc Triệu Tàn giao chiến.
Mặt trước khắc bảy ngôi sao bạc.
Mặt sau chỉ có một chữ.
“QUANG”
Ánh mắt Trần Vũ dần trở nên sắc lạnh.
Lần đầu tiên.
Hắn có được manh mối thật sự về kẻ đứng sau tất cả.
Và hành trình tới Vân Đồn.
Từ giờ mới thực sự bắt đầu.
Hết Chương 14.
Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!