QUYỂN I: BIỂN VÀ RỒNG
Chương 10 – Bài Học Đầu Tiên Về Quyền Lực
Mùa hè năm ấy nóng bất thường.
—
Nắng đổ xuống mái ngói kinh thành như lửa.
—
Không khí đặc quánh.
—
Ngay cả gió cũng trở nên lười biếng.
—
Mạc Đăng Dung đã ở Thăng Long gần hai năm.
—
Cậu không còn là thằng bé ngơ ngác mới rời biển.
—
Cũng không còn là gia nhân thấp nhất trong phủ.
—
Nhờ sức khỏe.
—
Nhờ chăm chỉ.
—
Và nhờ biết quan sát.
—
Cậu dần được giao những việc quan trọng hơn.
—
Đôi khi.
—
Còn được theo hầu các chuyến đi của viên quan.
—
Đó chính là lúc Đăng Dung bắt đầu nhìn thấy bộ mặt thật của kinh thành.
—
Không phải những bức tường cao.
—
Không phải những dinh thự lớn.
—
Mà là những con người phía sau chúng.
—
Một buổi sáng.
—
Viên quan dẫn theo vài thuộc hạ ra ngoại thành.
—
Có tranh chấp đất đai.
—
Giữa một địa chủ giàu có.
—
Và một nhóm nông dân.
—
Đăng Dung đi theo.
—
Ban đầu.
—
Cậu nghĩ việc này rất đơn giản.
—
Ai đúng thì thắng.
—
Ai sai thì thua.
—
Nhưng rồi.
—
Cậu phát hiện mình đã nhầm.
—
Hoàn toàn nhầm.
—
Người nông dân mang theo giấy tờ.
—
Có dấu xác nhận.
—
Có nhân chứng.
—
Có đủ mọi thứ.
—
Ai nhìn vào cũng biết họ đúng.
—
Ngay cả viên quan cũng biết.
—
Nhưng cuối cùng.
—
Mảnh đất vẫn thuộc về địa chủ.
—
Bởi vì địa chủ có quan hệ.
—
Bởi vì địa chủ có tiền.
—
Bởi vì địa chủ có người chống lưng.
—
Trên đường trở về.
—
Đăng Dung đi rất lâu mà không nói gì.
—
Cuối cùng.
—
Cậu hỏi:
—
“Đại nhân.”
—
Viên quan quay lại.
—
“Có chuyện gì?”
—
“Người nông dân đúng.”
—
“Ta biết.”
—
“Vậy tại sao họ thua?”
—
Viên quan im lặng.
—
Con ngựa vẫn bước đều trên con đường đất.
—
Một lúc lâu.
—
Ông mới trả lời.
—
“Ngươi nghĩ công lý là gì?”
—
Đăng Dung ngẩn người.
—
Cậu chưa từng nghĩ tới câu hỏi ấy.
—
Viên quan tiếp tục.
—
“Ngày trước ta cũng giống ngươi.”
—
“Tin rằng đúng sai rất rõ ràng.”
—
“Nhưng rồi ta nhận ra.”
—
Ông nhìn về phía cánh đồng xa xa.
—
Nơi những người nông dân vẫn đang cặm cụi làm việc dưới nắng.
—
> “Trong sách có công lý.”
>
> “Ngoài đời có quyền lực.”
—
Câu nói ấy theo Đăng Dung rất lâu.
—
Nhiều năm.
—
Rất nhiều năm.
—
Tối hôm đó.
—
Cậu không ngủ được.
—
Bèn ra bờ sông.
—
Ngồi một mình.
—
Nước sông chảy lặng lẽ dưới ánh trăng.
—
Đăng Dung nhặt một viên đá.
—
Ném xuống nước.
—
Những vòng sóng lan ra.
—
Rồi biến mất.
—
Đột nhiên.
—
Có tiếng người phía sau.
—
“Ngươi cũng không ngủ được à?”
—
Đăng Dung quay lại.
—
Là một ông lão.
—
Ăn mặc đơn giản.
—
Tóc bạc.
—
Tay cầm cần câu.
—
Không giống quan lại.
—
Cũng không giống dân thường.
—
Ông ngồi xuống bên cạnh.
—
Không hỏi tên.
—
Không hỏi quê quán.
—
Chỉ nhìn dòng sông.
—
Một lúc lâu.
—
Ông mới lên tiếng.
—
“Ngươi đang giận.”
—
Đăng Dung giật mình.
—
“Sao ông biết?”
—
Ông lão cười.
—
“Người trẻ tuổi giận dữ giống ngọn lửa.”
—
“Dễ nhìn thấy lắm.”
—
Đăng Dung cúi đầu.
—
Rồi kể chuyện ban ngày.
—
Kể hết.
—
Không giấu điều gì.
—
Ông lão nghe xong.
—
Chỉ gật đầu.
—
Rồi hỏi:
—
“Nếu hôm nay ngươi là quan.”
—
“Ngươi sẽ xử thế nào?”
—
“Trả đất cho dân.”
—
“Rồi sao nữa?”
—
“Hết.”
—
Ông lão bật cười.
—
Lần này.
—
Là tiếng cười thật sự.
—
“Không.”
—
Ông lắc đầu.
—
“Chưa hết.”
—
Đăng Dung nhíu mày.
—
Không hiểu.
—
Ông lão chỉ xuống dòng nước.
—
“Ngươi thấy dòng sông không?”
—
“Thấy.”
—
“Nó chảy được vì một giọt nước sao?”
—
“Không.”
—
“Vậy tại sao ngươi nghĩ chỉ cần một quyết định là thay đổi được mọi thứ?”
—
Đăng Dung im lặng.
—
Ông lão tiếp tục.
—
> “Người trẻ thường muốn cứu thế giới.”
>
> “Người trưởng thành hiểu rằng trước hết phải hiểu thế giới.”
—
Gió đêm thổi qua.
—
Mặt sông lăn tăn.
—
Đăng Dung nhìn dòng nước.
—
Lần đầu tiên.
—
Cậu nhận ra.
—
Có lẽ sức mạnh không phải thứ duy nhất mình còn thiếu.
—
Có lẽ.
—
Mình còn thiếu hiểu biết.
—
Rất nhiều.
—
Khi quay về phủ.
—
Trời đã gần sáng.
—
Ông lão vẫn ngồi bên bờ sông.
—
Như chưa từng tồn tại.
—
Như một giấc mơ.
—
Nhưng trước khi đi.
—
Ông nói một câu.
—
Một câu mà Đăng Dung sẽ nhớ suốt đời.
—
> “Muốn kéo một con thuyền lớn.”
>
> “Đừng chỉ nhìn sợi dây.”
>
> “Hãy nhìn cả dòng nước.”
—
Nhiều năm sau.
—
Khi đối mặt với những cơn sóng lớn nhất của cuộc đời.
—
Mạc Đăng Dung vẫn nhớ đêm ấy.
—
Đêm đầu tiên cậu hiểu rằng:
—
Quyền lực là sức mạnh.
—
Nhưng hiểu biết mới là bánh lái.
—
Và một người chỉ có sức mạnh mà không có bánh lái.
—
Sớm muộn cũng bị dòng nước nhấn chìm.
—
**Hết Chương 10.**
Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!