QUYỂN I: BIỂN VÀ RỒNG

Chương 10 – Bài Học Đầu Tiên Về Quyền Lực

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

Mùa hè năm ấy nóng bất thường.

Nắng đổ xuống mái ngói kinh thành như lửa.

Không khí đặc quánh.

Ngay cả gió cũng trở nên lười biếng.

Mạc Đăng Dung đã ở Thăng Long gần hai năm.

Cậu không còn là thằng bé ngơ ngác mới rời biển.

Cũng không còn là gia nhân thấp nhất trong phủ.

Nhờ sức khỏe.

Nhờ chăm chỉ.

Và nhờ biết quan sát.

Cậu dần được giao những việc quan trọng hơn.

Đôi khi.

Còn được theo hầu các chuyến đi của viên quan.

Đó chính là lúc Đăng Dung bắt đầu nhìn thấy bộ mặt thật của kinh thành.

Không phải những bức tường cao.

Không phải những dinh thự lớn.

Mà là những con người phía sau chúng.

Một buổi sáng.

Viên quan dẫn theo vài thuộc hạ ra ngoại thành.

Có tranh chấp đất đai.

Giữa một địa chủ giàu có.

Và một nhóm nông dân.

Đăng Dung đi theo.

Ban đầu.

Cậu nghĩ việc này rất đơn giản.

Ai đúng thì thắng.

Ai sai thì thua.

Nhưng rồi.

Cậu phát hiện mình đã nhầm.

Hoàn toàn nhầm.

Người nông dân mang theo giấy tờ.

Có dấu xác nhận.

Có nhân chứng.

Có đủ mọi thứ.

Ai nhìn vào cũng biết họ đúng.

Ngay cả viên quan cũng biết.

Nhưng cuối cùng.

Mảnh đất vẫn thuộc về địa chủ.

Bởi vì địa chủ có quan hệ.

Bởi vì địa chủ có tiền.

Bởi vì địa chủ có người chống lưng.

Trên đường trở về.

Đăng Dung đi rất lâu mà không nói gì.

Cuối cùng.

Cậu hỏi:

“Đại nhân.”

Viên quan quay lại.

“Có chuyện gì?”

“Người nông dân đúng.”

“Ta biết.”

“Vậy tại sao họ thua?”

Viên quan im lặng.

Con ngựa vẫn bước đều trên con đường đất.

Một lúc lâu.

Ông mới trả lời.

“Ngươi nghĩ công lý là gì?”

Đăng Dung ngẩn người.

Cậu chưa từng nghĩ tới câu hỏi ấy.

Viên quan tiếp tục.

“Ngày trước ta cũng giống ngươi.”

“Tin rằng đúng sai rất rõ ràng.”

“Nhưng rồi ta nhận ra.”

Ông nhìn về phía cánh đồng xa xa.

Nơi những người nông dân vẫn đang cặm cụi làm việc dưới nắng.

> “Trong sách có công lý.”
>
> “Ngoài đời có quyền lực.”

Câu nói ấy theo Đăng Dung rất lâu.

Nhiều năm.

Rất nhiều năm.

Tối hôm đó.

Cậu không ngủ được.

Bèn ra bờ sông.

Ngồi một mình.

Nước sông chảy lặng lẽ dưới ánh trăng.

Đăng Dung nhặt một viên đá.

Ném xuống nước.

Những vòng sóng lan ra.

Rồi biến mất.

Đột nhiên.

Có tiếng người phía sau.

“Ngươi cũng không ngủ được à?”

Đăng Dung quay lại.

Là một ông lão.

Ăn mặc đơn giản.

Tóc bạc.

Tay cầm cần câu.

Không giống quan lại.

Cũng không giống dân thường.

Ông ngồi xuống bên cạnh.

Không hỏi tên.

Không hỏi quê quán.

Chỉ nhìn dòng sông.

Một lúc lâu.

Ông mới lên tiếng.

“Ngươi đang giận.”

Đăng Dung giật mình.

“Sao ông biết?”

Ông lão cười.

“Người trẻ tuổi giận dữ giống ngọn lửa.”

“Dễ nhìn thấy lắm.”

Đăng Dung cúi đầu.

Rồi kể chuyện ban ngày.

Kể hết.

Không giấu điều gì.

Ông lão nghe xong.

Chỉ gật đầu.

Rồi hỏi:

“Nếu hôm nay ngươi là quan.”

“Ngươi sẽ xử thế nào?”

“Trả đất cho dân.”

“Rồi sao nữa?”

“Hết.”

Ông lão bật cười.

Lần này.

Là tiếng cười thật sự.

“Không.”

Ông lắc đầu.

“Chưa hết.”

Đăng Dung nhíu mày.

Không hiểu.

Ông lão chỉ xuống dòng nước.

“Ngươi thấy dòng sông không?”

“Thấy.”

“Nó chảy được vì một giọt nước sao?”

“Không.”

“Vậy tại sao ngươi nghĩ chỉ cần một quyết định là thay đổi được mọi thứ?”

Đăng Dung im lặng.

Ông lão tiếp tục.

> “Người trẻ thường muốn cứu thế giới.”
>
> “Người trưởng thành hiểu rằng trước hết phải hiểu thế giới.”

Gió đêm thổi qua.

Mặt sông lăn tăn.

Đăng Dung nhìn dòng nước.

Lần đầu tiên.

Cậu nhận ra.

Có lẽ sức mạnh không phải thứ duy nhất mình còn thiếu.

Có lẽ.

Mình còn thiếu hiểu biết.

Rất nhiều.

Khi quay về phủ.

Trời đã gần sáng.

Ông lão vẫn ngồi bên bờ sông.

Như chưa từng tồn tại.

Như một giấc mơ.

Nhưng trước khi đi.

Ông nói một câu.

Một câu mà Đăng Dung sẽ nhớ suốt đời.

> “Muốn kéo một con thuyền lớn.”
>
> “Đừng chỉ nhìn sợi dây.”
>
> “Hãy nhìn cả dòng nước.”

Nhiều năm sau.

Khi đối mặt với những cơn sóng lớn nhất của cuộc đời.

Mạc Đăng Dung vẫn nhớ đêm ấy.

Đêm đầu tiên cậu hiểu rằng:

Quyền lực là sức mạnh.

Nhưng hiểu biết mới là bánh lái.

Và một người chỉ có sức mạnh mà không có bánh lái.

Sớm muộn cũng bị dòng nước nhấn chìm.

**Hết Chương 10.**

📝 1,450 từ 📅 17/06/2026 👁 3 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!