QUYỂN I: BIỂN VÀ RỒNG
Chương 9 – Người Đọc Sách Dưới Gốc Cây
Mùa xuân năm sau.
—
Khi những cành đào bắt đầu nở.
—
Khi những cơn gió lạnh cuối cùng rút về phương Bắc.
—
Ở một ngôi làng thuộc xứ Đông.
Có một thiếu niên đang ngồi đọc sách dưới gốc đa già.
—
Ánh nắng xuyên qua tán lá.
—
Rơi lốm đốm trên những trang giấy dó.
—
Thiếu niên ấy đọc rất chăm chú.
—
Đến mức không nghe thấy tiếng trẻ con chơi đùa quanh mình.
—
Không nghe thấy tiếng gà.
—
Không nghe thấy tiếng chó sủa.
—
Dường như cả thế giới đã biến mất.
—
Chỉ còn lại sách.
—
Tên cậu là:
## Nguyễn Bỉnh Khiêm
—
Lúc ấy.
Không ai gọi cậu là Trạng Trình.
—
Không ai biết đến những lời sấm.
—
Không ai nghĩ tới một bậc đại nho.
—
Cậu chỉ là một học trò.
—
Một học trò đặc biệt.
—
Bởi trong khi người khác học để thi đỗ.
—
Nguyễn Bỉnh Khiêm học để hiểu.
—
Đó là hai việc hoàn toàn khác nhau.
—
Buổi trưa.
—
Một người bạn chạy tới.
—
Thở hổn hển.
—
“Khiêm!”
—
“Ra xem đi!”
—
Nguyễn Bỉnh Khiêm ngẩng đầu.
—
“Xem gì?”
—
“Có người đánh nhau ở chợ.”
—
Cậu khép sách lại.
—
Nhẹ nhàng phủi bụi áo.
—
Rồi cùng bạn đi ra chợ.
—
Đám đông đã tụ tập thành vòng tròn.
—
Ở giữa.
—
Một người bán gạo và một người nông dân đang cãi nhau.
—
Nguyên nhân rất đơn giản.
—
Cân thiếu.
—
Người nông dân nói bị lừa.
—
Người bán gạo nói mình vô tội.
—
Hai bên đều đỏ mặt.
—
Sắp lao vào đánh nhau.
—
Mọi người xung quanh chia phe.
—
Kẻ bênh người này.
—
Người bênh người kia.
—
Tình hình càng lúc càng căng.
—
Nguyễn Bỉnh Khiêm đứng nhìn.
—
Không chen vào.
—
Không nói gì.
—
Chỉ quan sát.
—
Một lúc lâu.
—
Cậu bước tới.
—
Xin xem chiếc cân.
—
Mọi người ngạc nhiên.
—
Nhưng cũng đưa cho cậu.
—
Nguyễn Bỉnh Khiêm xem rất kỹ.
—
Rồi nhặt một hòn đá nhỏ.
—
Đặt lên đĩa cân.
—
Sau đó đổi sang bên kia.
—
Làm đi làm lại nhiều lần.
—
Cuối cùng.
—
Cậu mỉm cười.
—
“Cái cân không sai.”
—
Người bán gạo lập tức đắc ý.
—
“Thấy chưa?”
—
Nhưng Nguyễn Bỉnh Khiêm lắc đầu.
—
“Cân không sai.”
—
“Người dùng cân mới sai.”
—
Cả chợ im lặng.
—
Cậu chỉ vào một sợi dây bị mòn.
—
Rất nhỏ.
—
Gần như không ai để ý.
—
Khi cân được giữ theo một góc nhất định.
—
Nó sẽ lệch đi một chút.
—
Không nhiều.
—
Nhưng đủ để gian lận.
—
Người bán gạo tái mặt.
—
Mọi chuyện sáng tỏ.
—
Người nông dân được trả lại phần thiếu.
—
Đám đông tản đi.
—
Người bạn nhìn Nguyễn Bỉnh Khiêm.
—
Đầy thán phục.
—
“Sao cậu biết?”
—
Nguyễn Bỉnh Khiêm cười.
—
“Ta không biết.”
—
“Hả?”
—
“Ta chỉ nhìn kỹ hơn người khác.”
—
Người bạn gãi đầu.
—
Không hiểu.
—
Nhưng nhiều năm sau.
—
Người đời sẽ hiểu.
—
Đó chính là tài năng lớn nhất của Nguyễn Bỉnh Khiêm.
—
Không phải tiên tri.
—
Không phải phép thuật.
—
Mà là khả năng nhìn thấy điều người khác bỏ qua.
—
Buổi chiều.
—
Nguyễn Bỉnh Khiêm trở về nhà.
—
Ngôi nhà không giàu.
—
Nhưng đầy sách.
—
Mùi giấy.
—
Mùi mực.
—
Mùi gỗ cũ.
—
Đó là thế giới cậu yêu thích.
—
Trong sân.
—
Mẹ cậu đang tưới rau.
—
Thấy con về.
—
Bà hỏi:
—
“Hôm nay học được gì?”
—
Nguyễn Bỉnh Khiêm suy nghĩ.
—
Rồi đáp:
—
> “Con học được rằng.”
>
> “Nhiều khi người ta không bị lừa bởi lời nói.”
>
> “Mà bị lừa bởi thứ mình muốn tin.”
—
Người mẹ nhìn con trai.
—
Mỉm cười.
—
Bà không hoàn toàn hiểu.
—
Nhưng biết.
—
Đứa trẻ này luôn nghĩ khác người.
—
Tối hôm ấy.
—
Sau bữa cơm.
—
Nguyễn Bỉnh Khiêm ngồi một mình ngoài sân.
—
Trăng đầu xuân rất sáng.
—
Cậu nhìn lên bầu trời.
—
Hàng ngàn ngôi sao lấp lánh.
—
Rồi nhìn xuống mặt ao.
—
Những ngôi sao ấy lại xuất hiện.
—
Phản chiếu trong nước.
—
Một ý nghĩ chợt hiện lên.
—
Nếu bầu trời có quy luật.
—
Thì con người cũng có quy luật.
—
Nếu dòng nước có hướng chảy.
—
Thì lịch sử cũng có hướng chảy.
—
Có lẽ.
—
Muốn hiểu thiên hạ.
—
Không chỉ cần học sách.
—
Mà phải học cả con người.
—
Ở nơi rất xa.
—
Tại kinh thành Thăng Long.
—
Một thiếu niên khác đang ngồi dưới ánh đèn.
—
Suy nghĩ về quyền lực.
—
Cũng trong đêm ấy.
—
Hai con đường.
—
Hai số phận.
—
Đang âm thầm tiến lại gần nhau.
—
Một người học cách thay đổi thế giới.
—
Một người học cách hiểu thế giới.
—
Và rồi.
—
Lịch sử sẽ đặt họ vào cùng một thời đại.
—
**Hết Chương 9.**
Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!