QUYỂN I: BIỂN VÀ RỒNG

Chương 20 – Người Đi Trong Sương Mù

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

Mùa xuân năm sau.

Thăng Long chìm trong những ngày mưa bụi.


Buổi sáng.


Sương phủ kín mặt hồ.


Phủ kín mái ngói.


Phủ kín cả những con đường đá trong kinh thành.


Người đi cách nhau mười bước.


Đã chỉ còn là những cái bóng.


Mạc Đăng Dung thích những buổi sáng như thế.


Bởi sương mù khiến mọi thứ trở nên chân thật hơn.


Khi không nhìn rõ khuôn mặt.


Người ta buộc phải lắng nghe tiếng nói.


Khi không nhìn rõ y phục.


Người ta khó phân biệt sang hèn.


Nhưng anh cũng biết.


Sương mù rất giống chính trị.


Nó che giấu mọi thứ.


Và khiến con người dễ lạc đường.


Sau cái chết của vị ngự sử.


Kinh thành yên tĩnh lạ thường.


Không còn ai dâng sớ đàn hặc.


Không còn ai nói lớn.


Không còn ai phản đối.


Mọi người đều trở nên khôn ngoan hơn.


Hoặc hèn nhát hơn.


Tùy cách nhìn.


Một buổi sáng.


Đăng Dung được gọi tới phủ của người đàn ông bên hồ.


Lần này.


Không còn là cuộc gặp tình cờ.


Mà là lời mời chính thức.


Anh biết.


Đây là điều mình không thể từ chối.


Khu vườn vẫn vậy.


Hồ nước vẫn tĩnh lặng.


Những cây tùng già vẫn đứng im trong gió.


Người đàn ông đang cho cá ăn.


Từng nắm thức ăn được rắc xuống mặt nước.


Hàng chục con cá lập tức lao tới.


Chen lấn.


Tranh giành.


Ông không quay đầu lại.


Chỉ hỏi:


“Ngươi thấy gì?”


Đăng Dung nhìn mặt hồ.


Một lúc.


Rồi đáp:


“Con thấy cá đang tranh thức ăn.”


Người đàn ông mỉm cười.


“Chỉ vậy thôi sao?”


Đăng Dung nhìn kỹ hơn.


Những con cá nhỏ bị đẩy ra ngoài.


Những con cá lớn chiếm vị trí tốt nhất.


Nhưng đôi khi.


Một con cá lớn quá tham.


Lao lên quá mạnh.


Lại va vào những con khác.


Làm cả đàn hỗn loạn.


Anh chậm rãi nói:


“Con thấy kẻ mạnh chưa chắc thắng.”


Người đàn ông gật đầu.


“Tiếp đi.”


Đăng Dung suy nghĩ.


“Con thấy khi thức ăn xuất hiện…”


“…bản chất thật của mỗi con cá cũng xuất hiện.”


Lần này.


Người đàn ông bật cười.


Tiếng cười rất sảng khoái.


“Hay.”


Ông quay lại.


Lần đầu tiên.


Ánh mắt ông lộ vẻ hài lòng.


“Ngươi tiến bộ nhanh hơn ta nghĩ.”


Hai người ngồi xuống đình giữa hồ.


Trà nóng được mang ra.


Hơi nước bốc lên giữa màn sương.


Người đàn ông nhìn anh.


“Ngươi có biết vì sao ta để ý tới ngươi không?”


Đăng Dung lắc đầu.


“Vì ngươi khác.”


Ông nhấp một ngụm trà.


“Người thông minh rất nhiều.”


“Người khỏe mạnh cũng rất nhiều.”


“Nhưng người vừa biết quan sát.”


“Vừa biết suy nghĩ.”


“Lại dám hành động.”


“Thì hiếm.”


Đăng Dung im lặng.


Anh không biết đó là lời khen.


Hay lời cảnh báo.


Người đàn ông đặt chén trà xuống.


“Ta muốn giao cho ngươi một việc.”


Cuối cùng.


Điều ấy cũng tới.


Món nợ đầu tiên.


Bắt đầu đòi người trả.


“Có một huyện ở phía Đông.”


Ông nói.


“Có tranh chấp giữa dân và quan.”


“Ngươi tới đó.”


“Quan sát.”


“Nghe.”


“Nhìn.”


“Rồi trở về báo lại.”


“Chỉ vậy thôi?”


“Chỉ vậy thôi.”


Nhưng Đăng Dung hiểu.


Trong chính trị.


Không có chuyện “chỉ vậy thôi”.


Mỗi nhiệm vụ đều là một bài kiểm tra.


Mỗi câu trả lời đều là một lựa chọn.


Trước khi rời đi.


Người đàn ông gọi anh lại.


“Đăng Dung.”


“Vâng.”


Ông nhìn thẳng vào mắt anh.


Giọng bình thản.


Nhưng từng chữ như đóng đinh.


“Khi ngươi nhìn một sự việc.”

“Đừng hỏi ai đúng.”

“Đừng hỏi ai sai.”


Đăng Dung nhíu mày.


Ông tiếp tục.


“Hãy hỏi.”

“Ai được lợi.”


Gió xuân thổi qua mặt hồ.


Những vòng sóng nhỏ lan ra.


Trong khoảnh khắc ấy.


Đăng Dung cảm thấy như mình vừa bước thêm một bước nữa.


Một bước rất xa.


Xa khỏi cậu bé làng chài năm nào.


Xa khỏi những suy nghĩ đơn giản của tuổi trẻ.


Buổi tối.


Anh tới gặp ông lão.


Người thầy không tên đang ngồi nhìn mưa.


Nghe xong câu chuyện.


Ông không nói gì.


Chỉ lấy một quân cờ.


Đặt giữa bàn.


Rồi đẩy về phía Đăng Dung.


“Con biết đây là quân gì không?”


“Quân tốt.”


Ông gật đầu.


“Đúng.”


“Quân yếu nhất.”


“Nhỏ nhất.”


“Rẻ nhất.”


Rồi ông nhìn anh.


Ánh mắt sâu thẳm.


“Nhưng mọi ván cờ lớn.”

“Đều bắt đầu từ quân tốt.”


Ngoài kia.


Sương đêm lại phủ xuống kinh thành.


Che mờ tường thành.


Che mờ mái điện.


Che mờ cả con đường phía trước.


Nhưng lần này.


Mạc Đăng Dung không còn sợ sương mù nữa.


Bởi anh đã hiểu.


Con người không cần nhìn thấy hết con đường.


Chỉ cần nhìn thấy bước tiếp theo.


Và bước tiếp theo của anh.


Đang chờ ở phương Đông.


Nơi một vụ tranh chấp nhỏ bé tưởng như không đáng kể.


Nhưng sẽ trở thành bài học đầu tiên.


Về cách vận hành thật sự của quyền lực.


Hết Chương 20.

📝 1,345 từ 📅 17/06/2026 👁 4 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!