QUYỂN I: BIỂN VÀ RỒNG

Chương 28 – Người Đứng Giữa Hai Bờ

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

Cơn bão bắt đầu.


Không bằng tiếng sấm.


Không bằng tiếng trống trận.


Mà bằng một tờ giấy.


Một tờ giấy rất mỏng.


Nhưng đủ sức làm rung chuyển cả triều đình.


Sáng hôm ấy.


Khi mặt trời còn chưa lên cao.


Tin tức đã lan khắp Thăng Long.


Một vị đại thần bị bắt.


Không phải quan nhỏ.


Không phải chức vụ tầm thường.


Mà là một người từng đứng rất gần trung tâm quyền lực.


Tên tuổi của ông ta.


Từng khiến nhiều người phải cúi đầu.


Nhưng giờ đây.


Ông bị áp giải khỏi phủ đệ.


Trước ánh mắt của hàng trăm người.


Không chống cự.


Không biện minh.


Chỉ lặng lẽ bước đi.


Như một người biết trước kết cục.


Kinh thành chấn động.


Các quán trà đông nghịt.


Các quán rượu ồn ào.


Ai cũng bàn tán.


Ai cũng đoán.


Nhưng không ai biết toàn bộ sự thật.


Bởi trong chính trị.


Điều người ta nhìn thấy.


Thường chỉ là phần nổi của tảng băng.


Buổi chiều.


Mạc Đăng Dung được triệu tới.


Không phải khu vườn bên hồ.


Mà là một thư phòng kín.


Cửa đóng.


Rèm kéo xuống.


Không có người hầu.


Chỉ có người đàn ông quyền lực.


Và anh.


Trên bàn.


Là ba tập hồ sơ.


Người đàn ông chỉ tay.


"Đọc đi."


Đăng Dung mở tập thứ nhất.


Là hồ sơ của vị đại thần vừa bị bắt.


Tập thứ hai.


Là danh sách những người từng qua lại với ông ta.


Tập thứ ba.


Là danh sách những người đang chờ ông ta ngã xuống.


Đăng Dung đọc rất lâu.


Đến khi khép hồ sơ lại.


Anh nhận ra một điều.


Người bị bắt.


Không hoàn toàn vô tội.


Nhưng những người tố cáo ông ta.


Cũng không hoàn toàn trong sạch.


Giống như hai người cùng đứng trong bùn.


Một người ngã xuống.


Người còn lại lập tức chỉ tay nói:


"Hắn bẩn."


Người đàn ông nhìn anh.


"Ngươi thấy gì?"


Đăng Dung trả lời:


"Không có người thắng."


Lần đầu tiên.


Người đàn ông im lặng khá lâu.


Rồi khẽ gật đầu.


"Đúng."


Ông đứng dậy.


Đi tới cửa sổ.


Nhìn ra kinh thành.


"Đó là điều người trẻ thường không hiểu."


"Khi phe này thắng."

"Thiên hạ không nhất thiết tốt hơn."


"Chỉ là người hưởng lợi thay đổi."


Gió thổi tung một góc rèm.


Ánh sáng chiếu vào thư phòng.


Làm những hạt bụi hiện rõ trong không khí.


Giống như những bí mật đang lơ lửng giữa triều đình.


Rồi người đàn ông quay lại.


Hỏi một câu bất ngờ.


"Ngươi thuộc phe nào?"


Căn phòng im bặt.


Đăng Dung không trả lời ngay.


Bởi anh biết.


Đây không phải câu hỏi đơn giản.


Nếu nói thuộc phe này.


Sẽ đắc tội phe kia.


Nếu nói thuộc phe kia.


Sẽ đắc tội phe này.


Nếu từ chối trả lời.


Cũng là một câu trả lời.


Rất lâu sau.


Anh mới nói:


"Con thuộc về Đại Việt."


Người đàn ông bật cười.


Tiếng cười không lớn.


Nhưng mang theo điều gì đó khó đoán.


"Nghe rất hay."


Ông bước lại gần.


"Nhưng rồi một ngày."

"Ngươi sẽ phát hiện."


"Đại Việt không thể đứng lên bỏ phiếu."


"Đại Việt không thể ký sắc lệnh."


"Đại Việt không thể cầm quân."


Ông nhìn thẳng vào mắt Đăng Dung.


"Con người mới làm những việc ấy."


Đăng Dung cảm thấy câu nói ấy như một mũi tên.


Không nhắm vào hiện tại.


Mà nhắm vào tương lai.


Buổi tối.


Anh tìm tới căn nhà đầy sách.


Lần này.


Không phải để hỏi.


Mà để suy nghĩ.


Ông lão đang tưới cây.


Một cây tùng nhỏ.


Mới trồng được vài năm.


Đăng Dung kể lại cuộc trò chuyện.


Nghe xong.


Ông lão hỏi:


"Con nghĩ mình đã trả lời đúng chưa?"


"Con không biết."


Ông gật đầu.


Như mọi lần.


Sự không chắc chắn khiến ông hài lòng hơn sự tự tin.


Ông chỉ cây tùng.


"Con thấy cây này không?"


"Dạ."


"Nó thuộc về khu vườn."


"Dạ."


"Nhưng nó vẫn phải mọc ở một vị trí cụ thể."


Đăng Dung lặng người.


Ông lão đặt thùng nước xuống.


Chậm rãi nói:


"Ai cũng muốn thuộc về thiên hạ."


"Nhưng cuối cùng."

"Đều phải đứng ở một nơi nào đó."


Gió đêm thổi qua.


Lá tùng khẽ rung.


Ông tiếp tục.


"Điều quan trọng không phải con đứng ở đâu."


"Mà là khi đứng ở đó."

"Con còn nhớ mình đứng vì điều gì hay không."


Đêm ấy.


Đăng Dung trở về rất muộn.


Kinh thành đã ngủ.


Chỉ còn những ngọn đèn lẻ loi.


Anh đi qua những con đường vắng.


Trong lòng nặng trĩu.


Bởi lần đầu tiên.


Anh nhận ra một sự thật.


Người đứng giữa hai bờ.


Thoạt nhìn rất an toàn.


Nhưng dòng nước mạnh nhất.


Lại chính là nơi giữa sông.


Và đôi khi.


Không chọn phe.


Cũng là một cách chọn phe.


Xa xa.


Trong một phủ đệ lớn.


Một bản danh sách mới đang được lập.


Tên những người đáng tin.


Tên những người nguy hiểm.


Tên những người cần theo dõi.


Và lần đầu tiên.


Tên Mạc Đăng Dung.


Không còn nằm ở cuối danh sách nữa.


Nó đã bắt đầu tiến lên phía trên.


Từng chút một.


Âm thầm.


Nhưng không thể đảo ngược.


Hết Chương 28.


📝 1,461 từ 📅 18/06/2026 👁 3 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!