QUYỂN I: BIỂN VÀ RỒNG
Chương 29 – Những Ánh Mắt Đang Nhìn
Con người thường sợ kẻ thù.
Sợ đao kiếm.
Sợ phản bội.
Sợ thất bại.
Nhưng có một thứ còn nguy hiểm hơn.
Đó là kỳ vọng.
Bởi kẻ thù muốn đánh bại ngươi.
Còn kỳ vọng muốn biến ngươi thành một người khác.
Mùa xuân năm sau.
Mạc Đăng Dung bắt đầu cảm nhận điều đó.
Ban đầu.
Rất nhẹ.
Giống như một cơn gió thoảng qua.
Khó nhận ra.
Nhưng càng ngày.
Càng rõ rệt.
Trong doanh trại.
Những người lính trẻ thường tìm đến anh hơn.
Họ hỏi cách luyện võ.
Hỏi cách ứng xử.
Hỏi cách nhìn người.
Thậm chí.
Hỏi cả những chuyện ngoài quân ngũ.
Một người muốn cưới vợ.
Một người muốn gửi tiền về quê.
Một người muốn bỏ quân ngũ để chăm sóc mẹ già.
Những chuyện rất nhỏ.
Nhưng họ lại hỏi anh.
Như thể câu trả lời của anh có trọng lượng.
Một ngày nọ.
Sau buổi luyện tập.
Một binh sĩ trẻ tiến tới.
Cúi đầu.
Rồi nói:
"Đội trưởng."
"Vâng."
"Ta muốn trở thành người như ngài."
Câu nói ấy khiến Đăng Dung khựng lại.
Không phải vì tự hào.
Mà vì lo lắng.
Bởi anh biết.
Người nói câu ấy.
Chỉ nhìn thấy phần bên ngoài.
Không nhìn thấy những đêm mất ngủ.
Những lần nghi ngờ bản thân.
Những lựa chọn đầy day dứt.
Anh đặt tay lên vai người lính.
Chỉ nói:
"Đừng trở thành ta."
Người lính ngạc nhiên.
"Vậy trở thành ai?"
Đăng Dung mỉm cười.
"Trở thành phiên bản tốt nhất của chính ngươi."
Người lính không hiểu hết.
Nhưng vẫn gật đầu.
Trong ánh mắt ấy.
Có sự kính trọng.
Có hy vọng.
Và có kỳ vọng.
Những thứ khiến Đăng Dung thấy nặng lòng.
Vài ngày sau.
Anh được mời tới một buổi tiệc nhỏ.
Không chính thức.
Chỉ vài võ quan trẻ.
Vài viên quan mới được bổ nhiệm.
Họ trò chuyện.
Uống rượu.
Bàn chuyện thiên hạ.
Nhưng Đăng Dung nhanh chóng nhận ra.
Mình không được mời vì tình bạn.
Mà vì ảnh hưởng.
Có người muốn kết giao.
Có người muốn dựa vào.
Có người muốn thử xem anh đang nghiêng về phía nào.
Mỗi câu hỏi.
Đều có lớp nghĩa thứ hai.
Mỗi nụ cười.
Đều có mục đích.
Trên đường về.
Anh cảm thấy mệt hơn cả một ngày luyện võ.
Tối đó.
Anh tới căn nhà đầy sách.
Ông lão đang lau bụi trên một giá sách cũ.
Không đọc sách.
Không đánh cờ.
Chỉ lặng lẽ lau từng cuốn.
Như thể mỗi cuốn đều là một người bạn cũ.
Nghe xong câu chuyện.
Ông hỏi:
"Con có biết khi nào một người bắt đầu thật sự nguy hiểm không?"
Đăng Dung lắc đầu.
Ông đáp:
"Khi người khác bắt đầu tin vào họ."
Ngọn đèn dầu cháy lặng lẽ.
Hắt ánh sáng vàng lên những cuốn sử.
Ông tiếp tục.
"Một người đơn độc."
"Chỉ là một người."
"Nhưng khi có người đi theo."
"Họ trở thành một lực lượng."
Đăng Dung suy nghĩ.
Rồi hỏi:
"Điều đó không tốt sao?"
Ông lão mỉm cười.
Một nụ cười rất buồn.
"Rất tốt."
"Và cũng rất nguy hiểm."
Ông lấy từ giá sách xuống một cuốn sử cũ.
Mở ra.
Bên trong là những cái tên.
Những vị vua.
Những tướng quân.
Những anh hùng.
Và cả những kẻ phản loạn.
Ông chỉ vào một trang.
"Con thấy điểm chung của họ không?"
Đăng Dung nhìn.
Một lúc lâu.
Rồi lắc đầu.
Ông khẽ nói:
"Ban đầu."
"Không ai trong số họ muốn trở thành như vậy."
Câu nói khiến căn phòng trở nên yên tĩnh.
Ngoài trời.
Mưa xuân rơi nhẹ.
Rất nhẹ.
Nhưng đủ làm mặt đất ướt.
Ông lão nhìn ra màn đêm.
Giọng chậm rãi.
"Con người thay đổi không phải trong một ngày."
"Họ thay đổi từng chút một."
"Một lời khen."
"Một sự ngưỡng mộ."
"Một lần được tôn trọng."
"Một lần được trao quyền."
Ông quay sang nhìn Đăng Dung.
"Rồi tới lúc."
"Họ không còn phân biệt được."
"Người ta đang tin vào lý tưởng của họ."
"Hay chỉ đang tin vào chính họ."
Đăng Dung ngồi im.
Những lời ấy khiến anh nhớ tới người đàn ông bên hồ.
Nhớ tới các đại thần.
Nhớ tới những nhân vật trong sách sử.
Và bất chợt.
Nhớ tới chính mình.
Liệu một ngày nào đó.
Anh có trở thành như vậy không?
Liệu một ngày nào đó.
Anh sẽ bắt đầu tin rằng mình luôn đúng?
Câu hỏi ấy khiến anh lạnh sống lưng.
Đêm đã khuya.
Khi Đăng Dung chuẩn bị rời đi.
Ông lão bất ngờ gọi lại.
"Đăng Dung."
"Dạ."
Ông nhìn anh rất lâu.
Lâu hơn thường lệ.
Rồi nói:
"Sắp tới."
"Con sẽ được trao một cơ hội lớn."
Đăng Dung ngạc nhiên.
"Thầy biết?"
Ông lão cười.
"Ta già."
"Không phải mù."
Ngoài kia.
Những cỗ xe của quyền lực đã bắt đầu chuyển bánh.
Những ánh mắt trong triều đã bắt đầu hướng về một người trẻ tuổi xuất thân từ làng chài.
Sớm thôi.
Một cánh cửa sẽ mở ra.
Một cánh cửa mà nhiều người mơ cả đời không chạm tới.
Nhưng điều khiến ông lão lo lắng.
Không phải việc Đăng Dung có bước qua cánh cửa ấy hay không.
Mà là sau khi bước qua.
Anh còn nhớ con đường mình đã đi tới đó hay không.
Hết Chương 29.
Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!