HUYẾT KỲ

Chương 21 – Thiếu Nữ Mang Họ Dao

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

Mưa đêm Bình Giang vẫn chưa dứt.

Nhưng cả chiến trường đã lặng ngắt.


Không phải vì Thiên Quyền.


Mà vì sự xuất hiện của thiếu nữ áo lam.


Nàng đứng dưới màn mưa.

Không che ô.

Không vận khí hộ thân.


Nước mưa rơi xuống vai áo.

Nhưng kỳ lạ thay.

Chiếc chuông gió bạc trong tay không hề phát ra âm thanh.


Ngoại trừ những tiếng "ting… ting…" kỳ quái vừa rồi.


Thiên Quyền nhìn nàng.

Ánh mắt lần đầu tiên không còn bình thản.


"Ngươi không nên xuất hiện ở đây."


Thiếu nữ đáp:


"Ngươi cũng không nên."


Giọng nói rất nhẹ.


Nhưng đủ để mọi người nghe rõ.



Trần Vũ nhìn chằm chằm chiếc vòng trên cổ tay nàng.


Quá giống.


Không phải giống bình thường.


Mà giống như được làm từ cùng một khuôn.


Cùng một nghệ nhân.


Hoặc cùng một gia tộc.



Bất chợt.


Thiếu nữ quay đầu nhìn hắn.


Hai ánh mắt chạm nhau.



Khoảnh khắc đó.


Một cảm giác kỳ lạ xuất hiện trong lòng Trần Vũ.


Giống như đã gặp nàng ở đâu đó.


Nhưng lại hoàn toàn không nhớ nổi.



Thiếu nữ cũng khựng lại.


Ánh mắt dao động trong chớp mắt.



Nhưng rất nhanh.


Nàng giấu đi cảm xúc.



Thiên Quyền nhận ra điều ấy.


Khóe môi hơi cong lên.



"Thú vị."



"Xem ra huyết mạch quả thật có phản ứng."



Lời nói vừa dứt.


Ánh mắt Trần Vũ lập tức lạnh xuống.



"Lại là huyết mạch."



"Tất cả các ngươi đều nhắc tới thứ đó."



"Rốt cuộc nó là gì?"



Thiên Quyền không trả lời.



Ngược lại.


Thiếu nữ áo lam lên tiếng.



"Nếu bây giờ ngươi biết."



"Ngươi sẽ chết."



Câu trả lời khiến tất cả sững sờ.



Ngay cả Thiên Quyền cũng nheo mắt.



"Dao Linh."



"Ngươi đang bảo vệ hắn?"



Thiếu nữ nhìn sang.



"Ta đang bảo vệ tất cả."



Một câu nói rất lạ.



Nhưng Thiên Quyền dường như hiểu.



Nụ cười trên mặt hắn biến mất.



Lần đầu tiên.


Không khí thật sự trở nên nguy hiểm.



"Tất cả?"



"Ngươi nghĩ mình ngăn được sao?"



Dao Linh siết nhẹ chiếc chuông bạc.



"Ta không cần ngăn."



"Ta chỉ cần kéo dài thời gian."



Thiên Quyền im lặng.



Trong vài nhịp thở.


Không ai hiểu họ đang nói gì.



Nhưng ai cũng cảm nhận được.


Đây là cuộc đối thoại của những người biết bí mật lớn nhất.



Đúng lúc ấy.


Một tiếng cười vang lên.



Mạc Tầm.



Dù vừa bị thương nặng.


Hắn vẫn bật cười.



"Thật tuyệt."



"Cuối cùng cũng có người nói thứ ngôn ngữ mà ta không hiểu."



Tiểu Ngư suýt bật cười.



Tình huống nguy hiểm như vậy.


Mà ông già này vẫn còn đùa được.



Nhưng chính lúc ấy.


Dao Linh đột nhiên nhìn về phía bắc.



Sắc mặt nàng thay đổi.



"Không kịp rồi."



Thiên Quyền cũng quay đầu.



Rồi khẽ chửi thề.


Lần đầu tiên.


Một người luôn tao nhã như hắn lại để lộ cảm xúc.



ẦM!


Từ phía bắc thành Bình Giang.


Một cột sáng màu đỏ đen bắn thẳng lên trời.



Mây đêm bị xé toạc.



Mặt đất rung chuyển.



Người dân trong thành đồng loạt la hét.



Tiếng chuông báo động vang lên khắp nơi.



Keng!


Keng!


Keng!



Trần Vũ nhìn cột sáng.


Tim đập dữ dội.



Không hiểu vì sao.


Nhưng hắn có cảm giác…


Thứ đó liên quan trực tiếp tới mình.



Dao Linh lập tức quay sang hắn.



"Lập tức rời khỏi Bình Giang."



"Ngay bây giờ."



Trần Vũ cau mày.



"Cái gì xảy ra?"



Dao Linh đáp:



"Phong ấn."



"Đã bị động tới."



Không ai hiểu.



Nhưng Thiên Quyền hiểu.



Hắn nhìn cột sáng đỏ.


Rồi nhìn Trần Vũ.


Ánh mắt vô cùng phức tạp.



"Muộn rồi."



Dao Linh siết chặt chuông bạc.



"Chưa muộn."



"Vẫn còn cơ hội."



Hai người nhìn nhau.


Như đang đánh cược điều gì đó.



Cuối cùng.


Thiên Quyền thở dài.



"Được."



Hắn khép quạt lại.



"Ta sẽ để hắn sống thêm một thời gian."



Câu nói khiến mọi người lạnh sống lưng.



Để sống thêm?



Nghĩa là trong mắt Thiên Quyền.


Sinh tử của Trần Vũ chỉ là vấn đề thời gian?



Thiên Quyền quay người.



Các sát thủ Thất Tinh Hội còn sống lập tức rút lui.



Không ai dám ở lại.



Chỉ vài nhịp thở.


Toàn bộ biến mất trong màn mưa.



Chiến trường kết thúc.


Nhưng không ai cảm thấy nhẹ nhõm.



Bởi cột sáng đỏ đen phía bắc vẫn đang cháy rực.



Dao Linh nhìn Trần Vũ.


Lần đầu tiên.


Ánh mắt nàng dịu lại.



"Ngươi phải tới Vân Đồn."



"Dù bất cứ giá nào."



"Tại sao?"



Dao Linh im lặng.



Rồi đáp rất khẽ.



"Bởi vì…"



"Chỉ nơi đó mới có đáp án."



Một cơn gió mạnh thổi qua.



Khi mọi người chớp mắt.


Dao Linh đã biến mất.



Chỉ còn lại chiếc chuông gió bạc.


Đung đưa trên cành cây gần đó.



Và ở bên trong chuông.


Có giấu một mảnh giấy nhỏ.



Trần Vũ mở ra.



Trên đó chỉ viết ba chữ.


"Đừng tin Quang."



Khoảnh khắc nhìn thấy dòng chữ ấy.


Trần Vũ cảm thấy như mình vừa chạm vào trung tâm của một âm mưu kéo dài hàng chục năm.



Bởi người đứng sau Thất Tinh Hội.


Chính là Dao Quang.


Và giờ đây.


Một người mang họ Dao khác lại cảnh báo hắn:


Đừng tin Quang.


Hết Chương 21.

📝 1,511 từ 📅 18/06/2026 👁 3 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!