HUYẾT KỲ

Chương 22 – Người Chết Dưới Lòng Đất

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

Đêm đó.

Không ai ngủ.


Cột sáng đỏ đen phía bắc Bình Giang vẫn còn le lói.


Dù đã yếu đi rất nhiều.

Nhưng cảm giác bất an trong lòng mọi người không hề giảm bớt.


Bên trong Dạ Vũ Lâu.


Trần Vũ đặt mảnh giấy lên bàn.


Ba chữ.


Đừng tin Quang.



Tiểu Ngư chống cằm.


"Vấn đề là…"


"Có ai trong chúng ta từng tin hắn đâu?"



Mạc Tầm bật cười.


Lần này ngay cả Phạm Hổ cũng gật đầu.



Một kẻ điều khiển cả Thất Tinh Hội.


Một bóng ma đứng sau Huyết Kỳ.


Không ai ngây thơ tới mức tin tưởng.



Nhưng Trần Vũ lắc đầu.


"Không đơn giản vậy."



Hắn nhìn dòng chữ.



"Nếu Dao Linh cố tình để lại lời này."


"Thì có nghĩa sau này Dao Quang sẽ chủ động xuất hiện."



Căn phòng lập tức yên lặng.



Đúng.


Đó mới là điều đáng sợ.



Kẻ đứng sau màn sương.


Sớm muộn cũng sẽ bước ra ánh sáng.



Đúng lúc ấy.


ẦM!


Cửa phòng bị đẩy mạnh.



Lão chủ quán lao vào.


Mặt không còn giọt máu.



"Khách quan!"



"Chết rồi!"



Tiểu Ngư giật mình.



"Mới nửa đêm thôi."


"Thành này ngày nào cũng có người chết à?"



Không ai cười.


Bởi vẻ mặt lão chủ quán rất khác.



Ông ta run rẩy.



"Không phải."



"Là nghĩa địa."



"Nghĩa địa phía bắc."



"Toàn bộ mộ bị đào lên."



Mọi người đồng loạt đứng dậy.



Mạc Tầm là người phản ứng mạnh nhất.



"Cái gì?"



Vẻ mặt hắn lần đầu tiên mất bình tĩnh hoàn toàn.



"Bao nhiêu ngôi mộ?"



Lão chủ nuốt nước bọt.



"Tất cả."



Không khí đông cứng.



Ngay cả Mạc Tầm cũng không nói nổi câu nào.




Một khắc sau.


Nhóm người đã rời khách điếm.


Tiến thẳng về phía bắc thành.



Con đường vắng tanh.


Không một bóng người.



Càng tới gần nghĩa địa.


Mùi đất ẩm càng nặng.



Rồi cuối cùng.


Họ nhìn thấy.



Hàng trăm ngôi mộ.


Bị đào tung.



Quan tài vỡ nát.


Đất đá ngổn ngang.



Nhưng điều đáng sợ nhất là…



Không có thi thể.



Toàn bộ xác chết đều biến mất.



Tiểu Ngư cảm thấy da đầu tê dại.



"Không thể nào…"



Mạc Tầm bước tới một huyệt mộ.


Quỳ xuống.


Dùng tay sờ lớp đất.



Sắc mặt hắn lập tức biến đổi.



"Không phải mới đào."



"Có người làm việc này rất chuyên nghiệp."



"Ít nhất vài chục người."



Phạm Hổ nhìn quanh.



"Ai lại cần nhiều xác chết như vậy?"



Không ai trả lời.



Bởi trong đầu tất cả đều hiện lên cùng một ý nghĩ.



Hiến tế.



Máu.



Cánh cửa.



Những từ xuất hiện trên chiếc chuông cổ.



Bỗng nhiên.


Nguyễn Lan khựng lại.



"Khoan."



Nàng nhìn xuống mặt đất.



Có thứ gì đó lộ ra khỏi lớp bùn.



Một mảnh đá đen.



Nàng cúi xuống.


Gạt lớp đất sang một bên.



Rồi toàn thân cứng đờ.



"Dưới này có thứ gì đó."



Mọi người lập tức tới giúp.



Đào.


Đào tiếp.



Chỉ vài phút sau.


Một phiến đá khổng lồ xuất hiện.



Trên mặt đá.


Khắc đầy ký hiệu cổ.



Giống hệt những ký hiệu trên chiếc chuông đồng.



Mạc Tầm nhìn một lúc.


Rồi hít sâu.



"Không phải nghĩa địa."



"Ít nhất ban đầu không phải."



Trần Vũ cau mày.



"Ý ngươi là sao?"



Mạc Tầm chỉ xuống dưới chân.



"Người ta xây nghĩa địa lên trên thứ này."



"Để che giấu nó."



Một luồng gió lạnh thổi qua.



Tiểu Ngư bất giác lùi lại.



Không hiểu vì sao.


Cậu cảm thấy dưới lòng đất…


Có thứ gì đó đang tồn tại.



Đúng lúc ấy.


Rắc.



Một âm thanh rất nhỏ vang lên.



Phiến đá đen nứt ra.



Mọi người lập tức lùi lại.



Rắc.


Rắc.


Rắc.



Những vết nứt lan rộng.



Ánh sáng đỏ nhạt từ bên dưới xuyên lên.



Mặt đất rung chuyển.



ẦM!



Một phần phiến đá sụp xuống.



Để lộ một khoảng không tối đen phía dưới.



Một cầu thang cổ.



Dẫn sâu xuống lòng đất.



Không khí lạnh lẽo phả lên từ bên dưới.



Mang theo mùi máu.



Và thứ gì đó còn cổ xưa hơn.



Nguyễn Lan nhìn xuống.


Giọng khẽ run.



"Đây là…"



Mạc Tầm đáp.



"Một di tích."



"Hoặc một lăng mộ."



"Hoặc tệ hơn."



Tiểu Ngư hỏi nhỏ:



"Tệ hơn là gì?"



Mạc Tầm nhìn vào bóng tối sâu thẳm dưới lòng đất.



Rồi nói.



"Nơi từng dùng để hiến tế người sống."



Cả nhóm im lặng.



Ở phía xa.


Sâu dưới lòng đất.


Dường như có thứ gì đó vừa cử động.



Một tiếng động mơ hồ vọng lên.



Giống tiếng xích sắt kéo lê trên nền đá.



Keng…


Keng…


Keng…



Âm thanh chậm rãi vang lên từ bóng tối.



Như thể…


Có thứ gì đó vừa tỉnh giấc.


Hết Chương 22.

📝 1,338 từ 📅 18/06/2026 👁 2 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!