QUYỂN I: BIỂN VÀ RỒNG

Chương 38 – Những Người Không Ngồi Trên Ngai

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

Chương 38: Những Người Không Ngồi Trên Ngai

Mọi đứa trẻ đều nghĩ.


Nhà vua là người quyền lực nhất.


Mọi người lớn đều biết.


Chuyện không đơn giản như vậy.


Bởi ngai vàng.


Là nơi dễ nhìn thấy nhất.


Nhưng không phải lúc nào cũng là nơi quyết định mọi thứ.


Mùa thu năm ấy.


Những cơn gió đầu mùa bắt đầu thổi qua Thăng Long.


Mang theo mùi lúa mới từ các cánh đồng ven sông.


Mang theo cả những biến động mà người dân bình thường không thể nhìn thấy.


Sau biến cố của vị quan già.


Mạc Đăng Dung trở nên trầm lặng hơn.


Không phải vì sợ hãi.


Mà vì suy nghĩ.


Quá nhiều điều đã xảy ra trong vài năm ngắn ngủi.


Quá nhiều bài học.


Quá nhiều câu hỏi.


Và càng hiểu về triều đình.


Anh càng nhận ra.


Mình vẫn biết quá ít.


Một buổi tối.


Khi vừa rời khỏi doanh trại.


Một người lạ tiến tới.


Không mặc quan phục.


Không mang binh khí.


Chỉ cúi đầu rất nhẹ.


Rồi đưa cho anh một mảnh giấy.


Không nói gì.


Sau đó quay lưng bỏ đi.


Trên tờ giấy.


Chỉ có một địa điểm.


Và một thời gian.


Không tên người gửi.


Không lời giải thích.


Đăng Dung nhìn mảnh giấy rất lâu.


Một cảm giác quen thuộc xuất hiện.


Giống như đêm anh nhận thư tới bến thuyền năm nào.


Nhưng lần này.


Anh cảm nhận được thứ gì đó lớn hơn.


Rất nhiều.


Đêm hôm sau.


Anh tới nơi hẹn.


Đó là một biệt viện nằm phía tây kinh thành.


Không quá xa hoa.


Nhưng được xây dựng tinh tế.


Ẩn mình sau những hàng cây cổ thụ.


Không biển hiệu.


Không lính canh công khai.


Nhưng Đăng Dung nhanh chóng nhận ra.


Có người quan sát từ mọi hướng.


Những người rất giỏi.


Giỏi đến mức dân thường sẽ không bao giờ phát hiện.


Anh được dẫn vào trong.


Qua ba lớp sân.


Qua một khu vườn rộng.


Cuối cùng tới một gian phòng lớn.


Trong phòng.


Có năm người.


Không ai mặc triều phục.


Không ai đeo ấn tín.


Không ai mang dấu hiệu quyền lực.


Nhưng ngay khi bước vào.


Đăng Dung lập tức hiểu.


Đây là những người quyền lực nhất anh từng gặp.


Không phải vì địa vị.


Mà vì khí chất.


Có những người.


Chỉ cần ngồi im.


Đã khiến cả căn phòng thay đổi.


Một người tóc bạc lên tiếng.


"Cuối cùng cũng gặp được ngươi."


Giọng nói bình thản.


Nhưng khiến người khác phải chú ý.


Đăng Dung cúi đầu hành lễ.


Người kia mỉm cười.


"Không cần căng thẳng."


"Chúng ta không phải triều đình."


Câu nói ấy.


Lại khiến Đăng Dung cảnh giác hơn.


Bởi những người phải khẳng định mình không phải triều đình.


Thường có ảnh hưởng tới triều đình.


Rất nhiều.


Cuộc trò chuyện kéo dài.


Ban đầu chỉ là những câu hỏi.


Về quê hương.


Về quân ngũ.


Về vụ án kho thóc.


Về những năm tháng ở kinh thành.


Không ai hỏi trực tiếp.


Nhưng ai cũng đang đánh giá.


Đăng Dung cảm nhận được điều đó.


Như một thủy thủ cảm nhận dòng nước dưới đáy thuyền.


Không nhìn thấy.


Nhưng biết nó tồn tại.


Sau gần một giờ.


Người tóc bạc mới hỏi câu quan trọng nhất.


"Ngươi nghĩ điều gì khiến một quốc gia suy yếu?"


Đăng Dung suy nghĩ.


Rồi đáp:


"Tham nhũng."


Người kia gật đầu.


"Đúng."


"Nhưng chưa đủ."


Một người khác lên tiếng.


"Thiên tai."


Người tóc bạc lại gật đầu.


"Đúng."


"Nhưng vẫn chưa đủ."


Ông nhìn thẳng vào Đăng Dung.


Rồi nói:


"Điều khiến một quốc gia suy yếu."


"Là khi người tốt mất niềm tin."


Căn phòng bỗng yên lặng.


Không ai cười.


Không ai phản đối.


Bởi tất cả đều hiểu.


Đó là sự thật.


Người tóc bạc tiếp tục.


"Kẻ xấu luôn tồn tại."


"Kẻ tham lam luôn tồn tại."


"Kẻ cơ hội luôn tồn tại."


Ông nâng chén trà.


"Nhưng quốc gia chỉ thật sự nguy hiểm."


"Khi những người có lương tâm quyết định đứng ngoài."


Những lời ấy khiến Đăng Dung nhớ tới vị quan già.


Nhớ tới ông lão trong căn nhà đầy sách.


Nhớ tới những người từng ngã xuống.


Người tóc bạc bất ngờ hỏi:


"Ngươi có biết vì sao chúng ta mời ngươi tới đây không?"


Đăng Dung lắc đầu.


Ông mỉm cười.


"Bởi ngươi vẫn còn tức giận."


Đăng Dung khựng lại.


Không phải vì bị xúc phạm.


Mà vì bị nhìn thấu.


Người kia tiếp tục.


"Người trẻ thường nghĩ tức giận là điểm yếu."


"Ta không nghĩ vậy."


Ông nhìn ngọn đèn giữa phòng.


"Tức giận trước bất công."


"Là dấu hiệu trái tim còn sống."


Rồi giọng ông trầm xuống.


"Vấn đề là."


"Ngươi sẽ làm gì với nó."


Cuộc gặp kết thúc gần nửa đêm.


Không có lời mời.


Không có đề nghị.


Không có âm mưu bí mật.


Ít nhất là trên bề mặt.


Khi rời biệt viện.


Đăng Dung quay đầu nhìn lại.


Ngôi nhà đã chìm trong bóng tối.


Giống như chưa từng có ai ở đó.


Nhưng anh biết.


Những người trong căn phòng ấy.


Chính là một phần của dòng chảy ngầm đang vận hành Đại Việt.


Không phải vua.


Không phải tể tướng.


Nhưng là những người ảnh hưởng tới người ảnh hưởng.


Những người không ngồi trên ngai.


Nhưng giúp quyết định ai được ngồi gần ngai.


Đêm ấy.


Trên đường trở về.


Một ý nghĩ khiến anh không thể ngủ.


Nếu những người đó thực sự muốn thay đổi đất nước.


Tại sao họ không đứng ra?


Tại sao lại ở trong bóng tối?


Và câu hỏi ấy.


Sẽ sớm có lời đáp.


Một lời đáp khiến Mạc Đăng Dung phải đối mặt với cám dỗ lớn nhất từ trước tới nay.


Không phải tiền bạc.


Không phải danh vọng.


Mà là cơ hội.


Cơ hội để thay đổi lịch sử nhanh hơn.


Bằng những con đường mà trước đây anh từng thề sẽ không bước vào.


Hết Chương 38.


📝 1,678 từ 📅 19/06/2026 👁 3 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!