QUYỂN II – BÓNG TỐI SAU NGAI VÀNG
Chương 8 – Cánh Cửa Đóng
Sáng hôm sau.
Những lời của Công chúa An Nhiên vẫn còn quanh quẩn trong đầu Mạc Đăng Dung.
Không phải vì anh đồng ý.
Mà vì anh không thể phản bác.
Trong nhiều năm.
Anh luôn tin rằng sự thật là câu trả lời.
Nhưng giờ đây.
Anh bắt đầu tự hỏi.
Nếu sự thật chỉ là khởi đầu thì sao?
Hộ Bộ vẫn bận rộn như thường lệ.
Tiếng bước chân.
Tiếng giấy lật.
Tiếng bút lông sột soạt.
Một guồng máy khổng lồ đang vận hành.
Và mỗi người chỉ là một bánh răng nhỏ.
Đăng Dung đi thẳng tới kho lưu trữ.
Lần này.
Anh không tìm những báo cáo thông thường.
Anh cần thứ khác.
Những hồ sơ vận chuyển gốc.
Những hồ sơ chưa qua tổng hợp.
Những bản ghi chép đầu tiên từ các địa phương.
Nếu có ai đó sửa số liệu.
Dấu vết phải nằm ở đó.
Người giữ kho lưu trữ nhìn anh từ xa.
Ông già khẽ thở dài.
Như thể đã biết anh sẽ quay lại.
"Mạc đại nhân."
"Lại tới nữa sao?"
"Ta muốn xem hồ sơ vận chuyển gốc của năm trước."
Ông lão im lặng.
Một lúc.
Mới đáp:
"Không được."
Đăng Dung ngạc nhiên.
"Vì sao?"
"Lệnh."
"Lệnh của ai?"
Ông lão nhìn quanh.
Rồi hạ thấp giọng.
"Có một số hồ sơ cần giấy phê chuẩn đặc biệt."
"Ta có thể xin."
"Ngài có thể."
"Nhưng sẽ không được."
Đăng Dung nhìn ông.
"Lão trượng biết trước?"
Ông già không trả lời.
Chỉ tiếp tục lau chiếc bàn gỗ cũ.
Một lúc sau mới nói:
"Ở đây."
"Có những cánh cửa được làm ra không phải để mở."
Đăng Dung không bỏ cuộc.
Buổi chiều.
Anh gửi đơn xin tiếp cận hồ sơ.
Đúng quy trình.
Đúng thủ tục.
Đúng mọi quy định.
Hai ngày sau.
Đơn được trả lại.
Không có giải thích.
Không có lý do.
Chỉ có một dòng ngắn ngủi.
Không được chấp thuận.
Đăng Dung nhìn tờ giấy.
Rất lâu.
Lần đầu tiên kể từ khi vào triều.
Anh cảm nhận rõ ràng một bức tường vô hình.
Không ai ngăn cản.
Nhưng cũng không ai cho phép.
Buổi tối.
Anh vẫn ngồi trong phòng làm việc.
Ngoài cửa sổ.
Mưa bắt đầu rơi.
Từng giọt.
Từng giọt.
Gõ lên mái ngói.
Trên bàn.
Là lá đơn bị từ chối.
Bên cạnh là những hồ sơ có chữ ký giả.
Tất cả đều chỉ về cùng một hướng.
Nhưng con đường phía trước đã bị khóa lại.
Đúng lúc ấy.
Có tiếng gõ cửa.
Ba tiếng.
Không nhanh.
Không chậm.
Đăng Dung ngẩng đầu.
"Ai đó?"
Không có trả lời.
Anh bước tới mở cửa.
Hành lang hoàn toàn trống.
Không một bóng người.
Chỉ có một chiếc hộp gỗ nhỏ đặt dưới chân cửa.
Anh cúi xuống nhặt lên.
Chiếc hộp không khóa.
Bên trong.
Là một chìa khóa đồng cũ.
Và một mảnh giấy.
Trên giấy chỉ viết một dòng.
Đêm mai.
Canh ba.
Kho phía Tây.
Không tên.
Không dấu.
Không giải thích.
Đăng Dung nhíu mày.
Đây có thể là một cái bẫy.
Cũng có thể là cơ hội đầu tiên.
Đêm hôm sau.
Mưa đã ngừng.
Bầu trời không trăng.
Hoàng thành chìm trong bóng tối.
Đăng Dung khoác áo choàng.
Lặng lẽ rời khỏi nơi ở.
Con đường dẫn về phía Tây gần như không có người qua lại.
Những ngọn đèn lồng xa xa chỉ đủ soi sáng vài bước chân.
Kho phía Tây nằm tách biệt.
Một công trình cũ.
Từng dùng để lưu trữ hồ sơ từ nhiều năm trước.
Nhưng giờ hầu như bị bỏ không.
Cánh cửa gỗ lớn hiện ra trước mắt.
Khóa.
Đăng Dung lấy chìa đồng ra.
Trong lòng xuất hiện một cảm giác kỳ lạ.
Như thể anh đang bước qua một ranh giới nào đó.
Tiếng khóa xoay rất khẽ.
Cạch.
Cửa mở.
Bên trong tối đen.
Mùi giấy cũ và bụi bặm tràn ra.
Đăng Dung thắp ngọn đèn nhỏ mang theo.
Ánh sáng yếu ớt quét qua những dãy kệ cao.
Rồi dừng lại.
Ở cuối căn phòng.
Có một bóng người.
Đang đứng chờ.
Không che mặt.
Không trốn tránh.
Chỉ đứng đó.
Trong ánh sáng leo lét.
Người ấy mặc quan phục.
Nhưng không phải của Hộ Bộ.
Đăng Dung không nhận ra.
Người kia nhìn anh.
Một lúc lâu.
Rồi chậm rãi lên tiếng.
"Cuối cùng."
"Ngài cũng tới."
Giọng nói bình tĩnh.
Nhưng mang theo một điều gì đó rất nặng nề.
Như thể người này đã chờ khoảnh khắc này từ rất lâu.
Đăng Dung siết chặt chiếc đèn trong tay.
"Ngươi là ai?"
Người kia khẽ cười.
Không vui vẻ.
Mà giống một người đã quá mệt mỏi.
"Không quan trọng."
"Điều quan trọng là…"
Ông ta bước sang một bên.
Để lộ chiếc kệ phía sau.
Trên đó.
Là hàng chục cuốn hồ sơ.
Những hồ sơ đã biến mất khỏi kho lưu trữ.
Đăng Dung đứng sững.
Bởi anh nhận ra ngay.
Mình vừa tìm thấy cánh cửa mà ai đó đã cố hết sức để giữ kín.
Và từ khoảnh khắc này.
Vụ án không còn là nghi ngờ nữa.
Nó đã bắt đầu thật sự.
Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!