QUYỂN II – BÓNG TỐI SAU NGAI VÀNG
Chương 9 – Hồ Sơ Thất Lạc
Ngọn đèn dầu khẽ lay động.
—
Ánh sáng vàng nhạt quét qua những dãy kệ phủ bụi.
—
Không gian trong kho phía Tây yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng bụi rơi.
—
Mạc Đăng Dung đứng bất động.
—
Phía trước anh.
—
Là những hồ sơ đã biến mất.
—
Những hồ sơ mà anh đã tìm kiếm suốt nhiều tuần.
—
Và bên cạnh chúng.
—
Là người đàn ông bí ẩn.
—
Ông ta khoảng hơn bốn mươi tuổi.
—
Gầy.
—
Mắt trũng sâu.
—
Khuôn mặt mang vẻ mệt mỏi của người đã nhiều năm không ngủ ngon.
—
Nhưng ánh mắt vẫn rất sắc.
—
Giống như một lưỡi dao đã cũ.
—
Không còn sáng bóng.
—
Nhưng vẫn có thể cắt đứt thứ gì đó.
—
“Mạc đại nhân.”
—
Ông ta lên tiếng.
—
“Ngài đang điều tra sai hướng rồi.”
—
Đăng Dung nhìn ông.
—
“Ý ngươi là gì?”
—
Người đàn ông bật cười.
—
Một nụ cười ngắn.
—
Không có vui vẻ.
—
Chỉ có chua chát.
—
“Ngài đang đi tìm thủ phạm.”
—
“Trong khi thứ cần tìm là cơ chế.”
—
—
—
Hai người ngồi xuống bên chiếc bàn cũ giữa kho.
—
Đăng Dung không ngồi quá gần.
—
Cũng không quá xa.
—
Một khoảng cách đủ để quan sát.
—
Đủ để đề phòng.
—
“Ngươi là ai?”
—
Lần này.
—
Người đàn ông trả lời.
—
“Ta tên Vũ Thành.”
—
“Từng làm ở Ty Vận Lương.”
—
Đăng Dung hơi nhíu mày.
—
Ty Vận Lương.
—
Nơi chịu trách nhiệm điều phối lương thực giữa các địa phương.
—
Nếu những gì ông ta nói là thật.
—
Đây chính là người đang đứng rất gần trung tâm của vụ việc.
—
“Từng làm?”
—
Vũ Thành gật đầu.
—
“Ba năm trước.”
—
“Ta bị điều khỏi chức vụ.”
—
“Vì sao?”
—
Người đàn ông nhìn ngọn đèn.
—
Rất lâu.
—
Rồi đáp:
—
“Vì ta hỏi quá nhiều.”
—
Câu trả lời đơn giản.
—
Nhưng lại khiến Đăng Dung nhớ tới chính mình.
—
—
—
Vũ Thành mở một cuốn hồ sơ.
—
Đẩy về phía anh.
—
“Ngài thấy gì?”
—
Đăng Dung đọc nhanh.
—
Một báo cáo vận chuyển lương thực.
—
Không khác gì những hồ sơ khác.
—
“Không có gì đặc biệt.”
—
“Đúng.”
—
Vũ Thành gật đầu.
—
“Đó là điều người ta muốn ngài thấy.”
—
Ông lấy tiếp một cuốn khác.
—
Rồi một cuốn nữa.
—
Ba cuốn hồ sơ.
—
Ba năm khác nhau.
—
Ba địa phương khác nhau.
—
Nhưng có một điểm chung.
—
Con số cuối cùng luôn cân bằng hoàn hảo.
—
Không thiếu.
—
Không thừa.
—
Không sai lệch.
—
Giống như được tính toán bởi một cỗ máy.
—
“Ngài thấy lạ không?”
—
Vũ Thành hỏi.
—
Đăng Dung im lặng.
—
Người đàn ông tiếp tục.
—
“Ngài từng quản lý kho lương chưa?”
—
“Chưa.”
—
“Ta rồi.”
—
Ông khẽ cười.
—
“Một bao gạo bị chuột cắn.”
—
“Một thuyền hàng chìm giữa bão.”
—
“Một toán dân đói cướp lương thực.”
—
“Chỉ cần một trong số đó xảy ra.”
—
“Con số sẽ không còn hoàn hảo.”
—
Ông chỉ vào những bản báo cáo.
—
“Nhưng ở đây.”
—
“Mọi thứ luôn hoàn hảo.”
—
“Là vì chúng được viết lại.”
—
—
—
Không khí trong kho dần trở nên nặng nề.
—
Đăng Dung nhìn những hồ sơ trước mặt.
—
Lần đầu tiên.
—
Anh không còn thấy chúng là giấy tờ.
—
Mà là dấu vết.
—
Dấu vết của một bàn tay vô hình.
—
Một bàn tay đang chỉnh sửa hiện thực.
—
—
—
“Ngươi lấy những hồ sơ này từ đâu?”
—
Đăng Dung hỏi.
—
Vũ Thành nhìn anh.
—
Ánh mắt rất lạ.
—
Như thể đang cân nhắc điều gì đó.
—
Cuối cùng.
—
Ông trả lời.
—
“Từ nơi chúng bị giấu.”
—
“Vì sao đưa cho ta?”
—
Lần này.
—
Người đàn ông không đáp ngay.
—
Một cơn gió lùa qua khe cửa.
—
Làm ngọn đèn chao đảo.
—
“Từ ba năm nay.”
—
“Ta đã chờ một người.”
—
“Người nào?”
—
“Người đủ ngu ngốc để không bỏ cuộc.”
—
Đăng Dung bật cười.
—
Lần đầu tiên kể từ khi bước vào căn phòng này.
—
Vũ Thành cũng cười.
—
Thật sự.
—
Nhưng nụ cười nhanh chóng biến mất.
—
“Ngài biết điều đáng sợ nhất là gì không?”
—
Ông hỏi.
—
“Không.”
—
“Không phải số lương thực bị lấy.”
—
“Không phải tiền.”
—
“Không phải tham nhũng.”
—
Người đàn ông nhìn thẳng vào mắt anh.
—
“Điều đáng sợ nhất là…”
—
“Rất nhiều người tốt đang giúp nó vận hành.”
—
Đăng Dung khựng lại.
—
—
—
“Ngươi nói gì?”
—
“Ngài nghĩ tất cả những người ký giấy đều xấu sao?”
—
Vũ Thành lắc đầu.
—
“Không.”
—
“Có người ký vì sợ.”
—
“Có người ký vì muốn bảo vệ gia đình.”
—
“Có người ký vì nghĩ rằng mình đang cứu cả một vùng khỏi hỗn loạn.”
—
Ông khẽ thở dài.
—
“Có những hệ thống.”
—
“Lớn đến mức.”
—
“Không ai còn biết mình đang phục vụ điều gì.”
—
—
—
Đăng Dung cảm thấy đầu óc nặng trĩu.
—
Những lời của An Nhiên.
—
Những lời của ông lão.
—
Những lời của Vũ Thành.
—
Dường như đang ghép lại thành một bức tranh lớn hơn.
—
Một bức tranh mà anh chưa thật sự muốn nhìn thấy.
—
—
—
Đúng lúc ấy.
—
Từ bên ngoài.
—
Có tiếng động.
—
Rất khẽ.
—
Nhưng đủ khiến cả hai cùng quay đầu.
—
Một tiếng bước chân.
—
Rồi một tiếng khác.
—
Không phải một người.
—
Nhiều người.
—
Vũ Thành lập tức đứng bật dậy.
—
Sắc mặt thay đổi.
—
Lần đầu tiên.
—
Đăng Dung thấy sợ hãi trong mắt ông.
—
“Không ổn.”
—
“Chuyện gì?”
—
“Chúng ta bị theo dõi.”
—
Tiếng bước chân bên ngoài ngày càng gần.
—
Chậm rãi.
—
Đều đặn.
—
Như những người biết rất rõ mình đang đi đâu.
—
Vũ Thành lập tức gom vài cuốn hồ sơ.
—
Nhét vào tay Đăng Dung.
—
“Nghe kỹ.”
—
“Ngài phải rời khỏi đây ngay.”
—
“Còn ngươi?”
—
Người đàn ông nhìn về phía cánh cửa.
—
Một nụ cười rất mệt mỏi hiện lên.
—
“Ta nghĩ.”
—
“Đêm nay tới lượt ta trả giá.”
—
Tiếng khóa ngoài cửa vang lên.
—
Cạch.
—
Cạch.
—
Cạch.
—
Có người đang mở cửa từ bên ngoài.
—
Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng Đăng Dung.
—
Anh siết chặt tập hồ sơ trong tay.
—
Và hiểu rằng.
—
Mình vừa bước sang một giai đoạn hoàn toàn khác.
—
Bởi từ giờ trở đi.
—
Không chỉ hồ sơ bị biến mất.
—
Mà có thể cả con người cũng vậy.
Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!