QUYỂN II – BÓNG TỐI SAU NGAI VÀNG
Chương 7 – Hồ Sen
Có những cuộc gặp gỡ thay đổi cuộc đời một con người.
Nhưng khi chúng xảy ra.
Không ai nhận ra.
Người ta chỉ nghĩ đó là một buổi chiều bình thường.
Một cuộc trò chuyện bình thường.
Một người xa lạ bình thường.
Cho đến nhiều năm sau.
Mới hiểu rằng mọi thứ đã bắt đầu từ khoảnh khắc ấy.
Ba ngày sau.
Mạc Đăng Dung nhận được một lời mời.
Không có quốc ấn.
Không có mệnh lệnh.
Chỉ là một tờ giấy nhỏ.
Nét chữ thanh nhã.
"Chiều nay.
Hồ Sen phía Đông.
Nếu Mạc đại nhân có thời gian."
Không ký tên.
Nhưng Đăng Dung biết là ai.
Trong hoàng cung.
Không nhiều người có thể gửi một lời mời như vậy.
Hồ Sen nằm ở phía đông nội cung.
Không phải nơi dành cho triều thần.
Không phải nơi dành cho yến tiệc.
Chỉ là một góc rất yên tĩnh.
Như thể cố tình tách khỏi phần còn lại của thế giới.
Khi Đăng Dung tới nơi.
Mặt trời đang ngả dần về phía tây.
Ánh nắng vàng phủ lên mặt hồ.
Những bông sen cuối mùa vẫn còn sót lại.
Gió nhẹ.
Mặt nước gợn sóng lăn tăn.
Và dưới chiếc đình nhỏ bên hồ.
Có một người đang ngồi.
Một quyển sách mở trên tay.
Chiếc áo màu xanh nhạt khẽ lay động trong gió.
Công chúa An Nhiên.
Nàng ngẩng đầu.
Mỉm cười.
"Mạc đại nhân."
Đăng Dung cúi người hành lễ.
"Công chúa điện hạ."
An Nhiên khẽ nhăn mặt.
"Ở đây không cần nhiều lễ nghi như vậy."
"Đây không phải đại điện."
Đăng Dung hơi bối rối.
Nàng bật cười.
"Ngồi đi."
"Ta không quen nói chuyện với người cứ đứng mãi."
Một lúc sau.
Hai người ngồi đối diện.
Giữa họ là bàn trà nhỏ.
Ngoài hồ.
Vài con cá koi bơi lặng lẽ dưới mặt nước.
An Nhiên đặt quyển sách xuống.
"Nghe nói gần đây ngài rất bận."
Đăng Dung hơi ngạc nhiên.
"Điện hạ biết?"
"Trong cung."
Nàng cười.
"Tin tức đi nhanh hơn gió."
Đăng Dung không biết đó là lời đùa hay cảnh báo.
Có lẽ là cả hai.
An Nhiên nhìn mặt hồ.
Một lúc lâu.
Rồi hỏi:
"Ngài thấy kinh thành thế nào?"
Câu hỏi rất đơn giản.
Nhưng Đăng Dung cảm giác nàng đang hỏi điều gì khác.
Anh suy nghĩ.
Rồi đáp:
"Đẹp."
"Rộng lớn."
"Dễ khiến người ta quên mất thế giới bên ngoài."
An Nhiên mỉm cười.
"Ta thích câu cuối."
Gió thổi qua.
Làm vài cánh sen rơi xuống mặt nước.
Nàng nhìn theo.
Khẽ nói:
"Khi còn nhỏ."
"Ta từng nghĩ hoàng cung là cả thế giới."
"Về sau mới biết."
"Nó chỉ là một chiếc hộp rất lớn."
Đăng Dung nhìn nàng.
Lần đầu tiên.
Anh cảm thấy trước mặt mình không phải công chúa.
Mà là một con người.
An Nhiên rót thêm trà.
"Mạc đại nhân."
"Ngài đang điều tra chuyện gì?"
Đăng Dung sững lại.
Trong một thoáng.
Anh không biết nên trả lời thế nào.
Nàng lại cười.
"Đừng lo."
"Ta không hỏi vì tò mò."
"Ta chỉ muốn biết."
"Ngài đang tìm thứ gì."
Đăng Dung nhìn mặt hồ.
Một lúc lâu.
Mới nói:
"Ta nghĩ có người đang lấy đi lương thực của dân."
An Nhiên im lặng.
Không ngạc nhiên.
Không bất ngờ.
Như thể đã đoán được từ trước.
"Và ngài muốn tìm ra họ."
"Đúng."
"Để làm gì?"
Đăng Dung hơi ngẩn người.
"Công lý."
An Nhiên nhìn anh.
Ánh mắt rất dịu dàng.
Nhưng cũng rất nghiêm túc.
"Đó là câu trả lời của một người tốt."
"Nhưng chưa phải câu trả lời của một người làm chính trị."
Không khí giữa hai người chợt lắng xuống.
Tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ đá.
Xa xa.
Một con chim trắng bay ngang bầu trời chiều.
An Nhiên đứng dậy.
Bước tới lan can.
Nhìn mặt hồ.
"Ngài biết điều đáng sợ nhất của sự thật là gì không?"
Đăng Dung lắc đầu.
Nàng quay lại.
Ánh nắng cuối ngày phủ lên gương mặt nàng.
Làm đôi mắt ấy sáng lên.
"Điều đáng sợ nhất."
"Không phải là nó đau."
"Mà là nó có thể kéo theo rất nhiều thứ khác."
"Ý điện hạ là sao?"
An Nhiên cúi xuống.
Nhặt một cánh sen vừa rơi.
"Giả sử."
"Ngài phát hiện một kho lương giả."
"Rồi sao?"
"Bắt người chịu trách nhiệm."
"Rồi sao nữa?"
"Hồi trả lương thực cho dân."
"Rồi sao nữa?"
Đăng Dung im lặng.
An Nhiên tiếp tục.
"Kho lương ấy thuộc quyền ai?"
"Tiền đã đi đâu?"
"Ai bảo kê?"
"Ai được lợi?"
"Một người?"
"Mười người?"
"Hay một trăm người?"
Mỗi câu hỏi.
Như một viên đá rơi xuống mặt hồ.
Tạo thành những vòng sóng lan rộng.
Đăng Dung bỗng hiểu điều nàng muốn nói.
Trong triều đình.
Không có chuyện gì tồn tại một mình.
Mọi thứ đều nối với nhau.
Như rễ cây dưới lòng đất.
Mặt trời gần lặn.
Bóng chiều phủ dần mặt hồ.
An Nhiên trở lại bàn trà.
Giọng nàng nhỏ hơn.
"Mạc đại nhân."
"Ta hỏi ngài một câu."
"Xin điện hạ cứ nói."
Nàng nhìn thẳng vào mắt anh.
Lần đầu tiên kể từ khi gặp.
Không còn nụ cười.
Không còn vẻ nhẹ nhàng.
Chỉ còn sự nghiêm túc.
"Nếu biết sự thật."
"Sẽ làm hại rất nhiều người."
"Nếu biết sự thật."
"Sẽ khiến cả triều đình rung chuyển."
"Nếu biết sự thật."
"Sẽ làm những người vô tội phải trả giá."
Nàng dừng lại.
Gió chiều lướt qua mặt hồ.
Mang theo mùi hương sen rất nhạt.
Rồi khẽ hỏi:
"Ngài vẫn muốn biết chứ?"
Đăng Dung không trả lời ngay.
Anh nhìn mặt hồ.
Nhìn những gợn sóng đang tan dần.
Nhìn ánh chiều cuối cùng còn sót lại trên mặt nước.
Và lần đầu tiên.
Kể từ khi bước chân vào kinh thành.
Anh cảm thấy sự thật không còn đơn giản nữa.
Nó không còn là đúng hay sai.
Mà là cái giá phải trả.
Rất lâu sau.
Đăng Dung mới khẽ đáp:
"Ta không biết."
An Nhiên nhìn anh.
Rồi mỉm cười.
Một nụ cười rất nhẹ.
Như thể đó chính là câu trả lời nàng muốn nghe.
Bởi người nguy hiểm nhất.
Không phải người luôn chắc chắn mình đúng.
Mà là người chưa từng nghi ngờ chính mình.
Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!