HUYẾT KỲ
Chương 4 – Người Giữ Cờ
Chiếc vòng cổ rơi xuống nền đất.
Lăn vài vòng giữa những dấu chân hỗn loạn.
Không ai để ý.
Ngoại trừ Trần Vũ.
Trong khoảnh khắc ấy.
Tiếng hò hét.
Tiếng binh khí va chạm.
Tiếng người ngã xuống.
Tất cả như biến mất khỏi tai hắn.
Mười năm.
Mười năm tìm kiếm.
Mười năm lần theo những tin đồn vô nghĩa.
Mười năm tự hỏi liệu con gái mình còn sống hay đã chết.
Và bây giờ.
Chiếc vòng ấy xuất hiện ngay trước mắt.
Trần Vũ lao tới.
Một gã võ giả khác cũng nhìn thấy vật rơi từ lá cờ.
Tưởng là bảo vật.
Hắn cúi xuống chộp lấy.
Bốp!
Một bàn tay lớn giữ chặt cổ tay hắn.
Gã võ giả còn chưa kịp phản ứng.
Đã bị nhấc bổng lên.
“Buông!”
Trần Vũ chỉ nói một chữ.
Giọng nói bình tĩnh.
Nhưng khiến người nghe lạnh sống lưng.
Gã kia nổi giận.
Rút dao.
Xoẹt!
Lưỡi dao vừa ra khỏi vỏ.
Trần Vũ đã tung một cú đấm.
Rắc!
Tiếng xương gãy vang lên.
Gã võ giả bay ngang.
Đập mạnh xuống đất.
Không đứng dậy nổi nữa.
Trần Vũ nhặt chiếc vòng.
Bàn tay hơi run.
Đúng là nó.
Mặt ngọc hình lá liễu.
Một vết nứt nhỏ ở góc trái.
Món quà sinh nhật năm tám tuổi của Trần Dao.
Không thể nhầm lẫn.
Nhưng vì sao nó lại xuất hiện trên Huyết Kỳ?
Ai đã buộc nó vào đó?
Và quan trọng nhất.
Trần Dao đang ở đâu?
Một cảm giác lạnh lẽo bò dọc sống lưng hắn.
Có người đang dẫn dắt hắn.
Từng bước một.
Như con mồi bị kéo vào bẫy.
Nhưng dù biết có thể là bẫy.
Hắn vẫn phải đi tiếp.
Bởi hắn không còn lựa chọn.
Ở phía trên.
Trương Mãng đã nhảy xuống khỏi cột cờ.
Tên Đồ Tể cầm Huyết Kỳ trong tay.
Cười lớn.
“Đám vô dụng!”
“Muốn cờ thì tới đây!”
Nói xong.
Hắn quay người bỏ chạy.
Hơn năm mươi người lập tức đuổi theo.
Không ai muốn bỏ lỡ cơ hội.
Máu bắt đầu đổ khắp quảng trường.
Một số người đánh nhau vì cờ.
Một số người đánh nhau vì ân oán cũ.
Một số đơn giản chỉ muốn giảm bớt đối thủ.
Triều đình đứng trên khán đài.
Im lặng quan sát.
Không can thiệp.
Không ngăn cản.
Giống như đang nhìn một cuộc săn thú.
Trên vọng lâu phía bắc.
Ninh Tông Hoàng Đế đứng sau rèm lụa.
Ông nhìn biển người phía dưới.
Ánh mắt không hề vui vẻ.
Bên cạnh là một nam nhân mặc giáp đen.
Ngô Duy.
Phó thống lĩnh Thiết Vệ Doanh.
“Đã xác nhận chưa?”
Hoàng đế hỏi.
“Rồi, bệ hạ.”
“Bao nhiêu?”
Ngô Duy trầm giọng.
“Ít nhất hai mươi ba người thuộc Thất Tinh Hội.”
Ninh Tông khẽ nhắm mắt.
Con số đó cao hơn dự kiến.
“Và người kia?”
Ngô Duy im lặng vài giây.
“Đã xuất hiện.”
Hoàng đế mở mắt.
Lần đầu tiên trong ngày.
Nét mặt ông thay đổi.
“Chắc chắn?”
“Chắc chắn.”
Ngô Duy nhìn về phía quảng trường.
Giữa biển người.
Một bóng dáng đeo mặt nạ bạc thoáng hiện trên mái nhà rồi biến mất.
“Ngân Diện.”
Không khí quanh hai người bỗng trở nên nặng nề.
Người đó cuối cùng cũng tới.
Ở một nơi khác.
Ngoài thành Thăng Long.
Trương Mãng đang chạy như điên.
Hắn rất mạnh.
Nhưng không ngu.
Giữ cờ giữa hàng trăm đối thủ chẳng khác nào tự tìm cái chết.
Hắn cần thoát khỏi đám đông.
Sau đó tìm nơi ẩn náu.
Rồi mới tính tiếp.
Thế nhưng.
Khi vừa tiến vào một khu rừng nhỏ.
Hắn đột ngột dừng lại.
Có người đứng chắn đường.
Một nam nhân mặc bạch y.
Kiếm đeo bên hông.
Áo trắng không dính chút bụi.
Lê Cẩn.
Trương Mãng cười gằn.
“Muốn cướp cờ?”
Lê Cẩn lắc đầu.
“Không.”
“Vậy cút sang một bên.”
“Ta chỉ muốn hỏi một chuyện.”
Lê Cẩn nhìn lá cờ trong tay Trương Mãng.
“Ngươi có biết.”
“Bao nhiêu người sẽ chết vì thứ đó không?”
Trương Mãng phá lên cười.
“Liên quan gì tới ta?”
Lê Cẩn khẽ gật đầu.
“Ta hiểu rồi.”
Tay hắn đặt lên chuôi kiếm.
Trương Mãng cau mày.
“Ngươi định làm gì?”
Lê Cẩn trả lời rất đơn giản.
“Giết ngươi.”
Một luồng sát khí lạnh buốt lan khắp khu rừng.
Ngay lúc ấy.
Ở cách đó không xa.
Trần Vũ vừa đuổi tới nơi.
Hắn nhìn thấy hai người.
Nhìn thấy lá Huyết Kỳ.
Và nhìn thấy bàn tay Lê Cẩn đang rút kiếm.
Hắn biết.
Trận chiến đầu tiên thực sự của Huyết Kỳ.
Sắp bắt đầu.
Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!