QUYỂN I: BIỂN VÀ RỒNG
Chương 8 – Giá Của Lòng Tốt
Mùa đông năm ấy đến sớm.
—
Gió từ phương Bắc tràn xuống.
—
Mang theo cái lạnh len lỏi vào từng ngóc ngách của kinh thành.
—
Buổi sáng.
Hơi nước phủ kín mặt hồ trong phủ.
—
Mạc Đăng Dung xách hai thùng nước đi ngang qua sân.
—
Đã hơn nửa năm từ ngày cậu rời biển.
—
Vai rộng hơn.
—
Da sạm hơn.
—
Ánh mắt cũng khác.
—
Nhưng có một thứ vẫn không thay đổi.
—
Cậu vẫn ghét bất công.
—
Và đó chính là điều khiến rắc rối tìm đến.
—
Một buổi chiều.
—
Đăng Dung được giao mang lương thực tới kho phía Tây.
—
Nơi chứa gạo dành cho gia nhân.
—
Trên đường đi.
—
Cậu nhìn thấy một bé gái.
—
Khoảng tám tuổi.
—
Gầy đến mức tưởng như một cơn gió mạnh cũng có thể thổi ngã.
—
Con bé ngồi co ro bên bức tường.
—
Mắt nhìn chằm chằm vào chiếc bánh trên tay người qua đường.
—
Nhưng không xin.
—
Chỉ nhìn.
—
Một ánh nhìn quen thuộc.
—
Đăng Dung từng thấy.
—
Ở những năm mất mùa ngoài làng biển.
—
Đó là ánh nhìn của cái đói.
—
Cậu dừng lại.
—
Mở túi vải bên hông.
—
Bên trong có chiếc bánh nướng dành cho bữa tối.
—
Cậu đưa cho con bé.
—
Nó ngẩng lên.
—
Đôi mắt mở lớn.
—
Như không tin nổi.
—
“Cho ta sao?”
—
Đăng Dung gật đầu.
—
Con bé nhận lấy.
—
Hai tay run run.
—
Rồi cúi đầu thật sâu.
—
Không nói gì.
—
Nhưng ánh mắt ấy.
—
Làm Đăng Dung thấy ấm lòng.
—
Một việc nhỏ.
—
Một chiếc bánh.
—
Một đứa trẻ no bụng.
—
Có gì sai đâu?
—
Nhưng tối hôm đó.
—
Cậu bị gọi lên gặp quản sự.
—
Ngay khi bước vào.
—
Đăng Dung biết có chuyện không ổn.
—
Quản sự ngồi sau bàn.
—
Bên cạnh là một người đàn ông lạ mặt.
—
Ăn mặc sang trọng.
—
Mặt lạnh như đá.
—
Quản sự nhìn cậu.
—
“Chiều nay ngươi cho một đứa ăn mày bánh?”
—
Đăng Dung gật đầu.
—
“Đúng.”
—
Người đàn ông lạ mặt bật cười nhạt.
—
Một nụ cười không hề vui vẻ.
—
“Ngươi biết con bé đó là ai không?”
—
“Không.”
—
“Con gái của một người từng chống lại một vị quan lớn.”
—
Đăng Dung không hiểu.
—
Người đàn ông tiếp tục.
—
“Cha nó chết trong ngục.”
—
“Gia sản bị tịch thu.”
—
“Cả nhà bị đày ra đường.”
—
Căn phòng im lặng.
—
Đăng Dung vẫn chưa hiểu vấn đề.
—
“Vậy thì sao?”
—
Người đàn ông nhìn cậu như nhìn một đứa trẻ.
—
“Bởi vì có người muốn cả kinh thành hiểu rằng.”
—
“Không ai được giúp họ.”
—
Lần đầu tiên.
—
Đăng Dung cảm thấy lạnh.
—
Không phải vì mùa đông.
—
Mà vì những lời ấy.
—
Ngoài kia.
—
Một đứa trẻ đói.
—
Nhưng người ta không cho ai giúp nó.
—
Chỉ để làm gương.
—
Chỉ để thị uy.
—
Đăng Dung siết chặt tay.
—
“Tôi chỉ cho nó một cái bánh.”
—
Người đàn ông gật đầu.
—
“Đúng.”
—
“Ngươi chỉ cho nó một cái bánh.”
—
Rồi ông đứng dậy.
—
Bước đến cửa sổ.
—
Nhìn ra kinh thành đang lên đèn.
—
“Nhiều cuộc chiến bắt đầu từ những việc rất nhỏ.”
—
Ông quay lại.
—
“Ngươi nghĩ mình đang làm điều tốt.”
—
“Có thể.”
—
“Nhưng điều tốt không phải lúc nào cũng dẫn đến kết quả tốt.”
—
Đăng Dung muốn phản bác.
—
Nhưng không biết nói gì.
—
Bởi cậu chưa đủ hiểu thế giới này.
—
Cuối cùng.
—
Người đàn ông rời đi.
—
Chỉ còn quản sự và cậu.
—
Một lúc lâu.
—
Quản sự thở dài.
—
Lần đầu tiên.
—
Ông không quát mắng.
—
Chỉ nói:
—
> “Nhóc.”
>
> “Kinh thành khác biển.”
—
Đăng Dung im lặng.
—
“Ở biển.”
—
“Người ta chống lại sóng.”
—
“Ở đây.”
—
“Người ta chống lại con người.”
—
Đêm đó.
—
Đăng Dung không ngủ.
—
Cậu ngồi một mình dưới hiên.
—
Nhìn ánh đèn xa xa.
—
Trong đầu hiện lên khuôn mặt cô bé.
—
Rồi khuôn mặt cha.
—
Rồi khuôn mặt người đàn ông lạ.
—
Ba thế giới khác nhau.
—
Va chạm với nhau.
—
Lần đầu tiên.
—
Cậu nhận ra một điều đáng sợ.
—
Người tốt chưa chắc thắng.
—
Người đúng chưa chắc được nghe.
—
Người yếu chưa chắc được bảo vệ.
—
Thế giới không vận hành theo điều cậu mong muốn.
—
Mà theo những quy tắc vô hình.
—
Và nếu muốn thay đổi điều gì.
—
Có lẽ chỉ sức mạnh thôi chưa đủ.
—
Lòng tốt thôi cũng chưa đủ.
—
Cần nhiều thứ hơn thế.
—
Rất nhiều.
—
Gió lạnh thổi qua sân.
—
Đăng Dung lấy chiếc móc câu của cha ra.
—
Nắm trong lòng bàn tay.
—
Rất lâu.
—
Rồi khẽ nói.
—
Như nói với chính mình.
—
> “Một ngày nào đó…”
>
> “Ta sẽ hiểu.”
—
Ở nơi rất xa.
—
Một thiếu niên đang đọc sách dưới ánh đèn dầu.
—
Mỗi trang sách lật qua.
—
Mỗi dòng chữ đi vào tâm trí.
—
Người thiếu niên ấy chưa hề biết.
—
Rằng ở một góc khác của đất nước.
—
Có một cậu bé làng chài đang bắt đầu học những bài học đầu tiên về quyền lực.
—
Và một ngày.
—
Hai con đường ấy sẽ gặp nhau.
—
Một người tìm kiếm sức mạnh.
—
Một người tìm kiếm chân lý.
—
Giữa thời đại sắp nổi bão.
—
**Hết Chương 8.**
Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!