QUYỂN I: BIỂN VÀ RỒNG

Chương 8 – Giá Của Lòng Tốt

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

Mùa đông năm ấy đến sớm.

Gió từ phương Bắc tràn xuống.

Mang theo cái lạnh len lỏi vào từng ngóc ngách của kinh thành.

Buổi sáng.

Hơi nước phủ kín mặt hồ trong phủ.

Mạc Đăng Dung xách hai thùng nước đi ngang qua sân.

Đã hơn nửa năm từ ngày cậu rời biển.

Vai rộng hơn.

Da sạm hơn.

Ánh mắt cũng khác.

Nhưng có một thứ vẫn không thay đổi.

Cậu vẫn ghét bất công.

Và đó chính là điều khiến rắc rối tìm đến.

Một buổi chiều.

Đăng Dung được giao mang lương thực tới kho phía Tây.

Nơi chứa gạo dành cho gia nhân.

Trên đường đi.

Cậu nhìn thấy một bé gái.

Khoảng tám tuổi.

Gầy đến mức tưởng như một cơn gió mạnh cũng có thể thổi ngã.

Con bé ngồi co ro bên bức tường.

Mắt nhìn chằm chằm vào chiếc bánh trên tay người qua đường.

Nhưng không xin.

Chỉ nhìn.

Một ánh nhìn quen thuộc.

Đăng Dung từng thấy.

Ở những năm mất mùa ngoài làng biển.

Đó là ánh nhìn của cái đói.

Cậu dừng lại.

Mở túi vải bên hông.

Bên trong có chiếc bánh nướng dành cho bữa tối.

Cậu đưa cho con bé.

Nó ngẩng lên.

Đôi mắt mở lớn.

Như không tin nổi.

“Cho ta sao?”

Đăng Dung gật đầu.

Con bé nhận lấy.

Hai tay run run.

Rồi cúi đầu thật sâu.

Không nói gì.

Nhưng ánh mắt ấy.

Làm Đăng Dung thấy ấm lòng.

Một việc nhỏ.

Một chiếc bánh.

Một đứa trẻ no bụng.

Có gì sai đâu?

Nhưng tối hôm đó.

Cậu bị gọi lên gặp quản sự.

Ngay khi bước vào.

Đăng Dung biết có chuyện không ổn.

Quản sự ngồi sau bàn.

Bên cạnh là một người đàn ông lạ mặt.

Ăn mặc sang trọng.

Mặt lạnh như đá.

Quản sự nhìn cậu.

“Chiều nay ngươi cho một đứa ăn mày bánh?”

Đăng Dung gật đầu.

“Đúng.”

Người đàn ông lạ mặt bật cười nhạt.

Một nụ cười không hề vui vẻ.

“Ngươi biết con bé đó là ai không?”

“Không.”

“Con gái của một người từng chống lại một vị quan lớn.”

Đăng Dung không hiểu.

Người đàn ông tiếp tục.

“Cha nó chết trong ngục.”

“Gia sản bị tịch thu.”

“Cả nhà bị đày ra đường.”

Căn phòng im lặng.

Đăng Dung vẫn chưa hiểu vấn đề.

“Vậy thì sao?”

Người đàn ông nhìn cậu như nhìn một đứa trẻ.

“Bởi vì có người muốn cả kinh thành hiểu rằng.”

“Không ai được giúp họ.”

Lần đầu tiên.

Đăng Dung cảm thấy lạnh.

Không phải vì mùa đông.

Mà vì những lời ấy.

Ngoài kia.

Một đứa trẻ đói.

Nhưng người ta không cho ai giúp nó.

Chỉ để làm gương.

Chỉ để thị uy.

Đăng Dung siết chặt tay.

“Tôi chỉ cho nó một cái bánh.”

Người đàn ông gật đầu.

“Đúng.”

“Ngươi chỉ cho nó một cái bánh.”

Rồi ông đứng dậy.

Bước đến cửa sổ.

Nhìn ra kinh thành đang lên đèn.

“Nhiều cuộc chiến bắt đầu từ những việc rất nhỏ.”

Ông quay lại.

“Ngươi nghĩ mình đang làm điều tốt.”

“Có thể.”

“Nhưng điều tốt không phải lúc nào cũng dẫn đến kết quả tốt.”

Đăng Dung muốn phản bác.

Nhưng không biết nói gì.

Bởi cậu chưa đủ hiểu thế giới này.

Cuối cùng.

Người đàn ông rời đi.

Chỉ còn quản sự và cậu.

Một lúc lâu.

Quản sự thở dài.

Lần đầu tiên.

Ông không quát mắng.

Chỉ nói:

> “Nhóc.”
>
> “Kinh thành khác biển.”

Đăng Dung im lặng.

“Ở biển.”

“Người ta chống lại sóng.”

“Ở đây.”

“Người ta chống lại con người.”

Đêm đó.

Đăng Dung không ngủ.

Cậu ngồi một mình dưới hiên.

Nhìn ánh đèn xa xa.

Trong đầu hiện lên khuôn mặt cô bé.

Rồi khuôn mặt cha.

Rồi khuôn mặt người đàn ông lạ.

Ba thế giới khác nhau.

Va chạm với nhau.

Lần đầu tiên.

Cậu nhận ra một điều đáng sợ.

Người tốt chưa chắc thắng.

Người đúng chưa chắc được nghe.

Người yếu chưa chắc được bảo vệ.

Thế giới không vận hành theo điều cậu mong muốn.

Mà theo những quy tắc vô hình.

Và nếu muốn thay đổi điều gì.

Có lẽ chỉ sức mạnh thôi chưa đủ.

Lòng tốt thôi cũng chưa đủ.

Cần nhiều thứ hơn thế.

Rất nhiều.

Gió lạnh thổi qua sân.

Đăng Dung lấy chiếc móc câu của cha ra.

Nắm trong lòng bàn tay.

Rất lâu.

Rồi khẽ nói.

Như nói với chính mình.

> “Một ngày nào đó…”
>
> “Ta sẽ hiểu.”

Ở nơi rất xa.

Một thiếu niên đang đọc sách dưới ánh đèn dầu.

Mỗi trang sách lật qua.

Mỗi dòng chữ đi vào tâm trí.

Người thiếu niên ấy chưa hề biết.

Rằng ở một góc khác của đất nước.

Có một cậu bé làng chài đang bắt đầu học những bài học đầu tiên về quyền lực.

Và một ngày.

Hai con đường ấy sẽ gặp nhau.

Một người tìm kiếm sức mạnh.

Một người tìm kiếm chân lý.

Giữa thời đại sắp nổi bão.

**Hết Chương 8.**

📝 1,498 từ 📅 17/06/2026 👁 2 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!