QUYỂN II – BÓNG TỐI SAU NGAI VÀNG

Chương 10 – Người Trong Bóng Tối

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

Tiếng khóa cửa vang lên.


Từng tiếng một.


Chậm rãi.


Bình tĩnh.


Như thể người bên ngoài không hề lo lắng.


Không hề vội vàng.


Bởi họ biết.


Con mồi đã ở trong lồng.


Mạc Đăng Dung siết chặt tập hồ sơ trong tay.


Tim đập mạnh.


Nhưng đầu óc lại trở nên tỉnh táo lạ thường.


Anh nhìn Vũ Thành.


"Ngươi biết họ là ai?"


Người đàn ông cười nhạt.


"Không."


"Nhưng ta biết họ làm việc cho ai đó."


"Và như vậy là đủ nguy hiểm rồi."


Cạch.


Cánh cửa lớn phía trước mở ra một khe hẹp.


Ánh đèn lồng từ hành lang lọt vào.


Rồi những bóng người xuất hiện.


Một.


Hai.


Ba.


Tất cả đều mặc đồ đen.


Không mang phù hiệu.


Không mang quan phục.


Không ai lên tiếng.


Không ai rút vũ khí.


Nhưng chính điều đó lại đáng sợ hơn.


Bởi những người không cần khoe sức mạnh.


Thường là những người đã quá quen với việc sử dụng nó.




Người đi đầu bước vào.


Khoảng ba mươi tuổi.


Dáng người cao.


Khuôn mặt lạnh như đá.


Ánh mắt quét khắp căn phòng.


Rồi dừng lại trên người Đăng Dung.


Không ngạc nhiên.


Không bất ngờ.


Như thể hắn đã biết anh sẽ ở đây.


"Vũ Thành."


Giọng nói vang lên.


Bình thản.


"Ngươi khiến chúng ta tìm khá lâu."


Vũ Thành bật cười.


"Nếu ta dễ tìm như vậy."


"Thì đã chết từ ba năm trước rồi."


Người đàn ông áo đen không đáp.


Chỉ bước thêm một bước.


Khoảng cách giữa hai bên dần thu hẹp.


Không khí trong kho lưu trữ trở nên ngột ngạt.




Đăng Dung tiến lên nửa bước.


"Ta là quan viên Hộ Bộ."


"Những người là ai?"


Lần đầu tiên.


Người áo đen nhìn thẳng vào anh.


Một thoáng.


Rồi khẽ nhíu mày.


"Dân gian thường nói."


"Học trò của ông ấy rất khác."


Đăng Dung khựng lại.


Hắn biết ông lão.


Hoặc ít nhất.


Biết rất rõ anh là ai.


Người kia tiếp tục.


"Mạc đại nhân."


"Đây không phải chuyện ngài nên tham gia."


"Vậy thì là chuyện gì?"


Không có trả lời.


Chỉ có im lặng.


Một kiểu im lặng còn đáng sợ hơn bất kỳ lời đe dọa nào.




Vũ Thành đột nhiên bước lên.


Đứng chắn giữa Đăng Dung và những người áo đen.


"Đủ rồi."


"Đừng kéo cậu ấy vào."


Người dẫn đầu nhìn ông.


Lần đầu tiên xuất hiện một tia cảm xúc.


Thất vọng.


Hoặc tiếc nuối.


"Ngươi vẫn không hiểu."


"Ta hiểu."


Vũ Thành đáp.


"Chính vì hiểu nên ta mới ở đây."


Hai người nhìn nhau.


Giống như đã quen biết từ rất lâu.


Giống như cuộc đối thoại này đã được chuẩn bị từ nhiều năm trước.




Đăng Dung cảm giác mình đang bỏ lỡ điều gì đó.


Một mảnh ghép quan trọng.


Nhưng chưa kịp hỏi.


Vũ Thành đã quay đầu.


Nhìn anh.


Ánh mắt bình tĩnh lạ thường.


"Phía sau kệ sách."


"Có một cửa phụ."


"Đi đi."


"Ta không đi."


Đăng Dung đáp ngay.


Vũ Thành bật cười.


"Lúc nào người trẻ cũng thích làm anh hùng."


Rồi giọng ông trở nên nghiêm nghị.


"Lần này không phải lúc."




Người áo đen bước thêm một bước.


Những người phía sau cũng vậy.


Không ai rút kiếm.


Không ai đe dọa.


Nhưng vòng vây đang khép lại.


Vũ Thành khẽ thở dài.


Giống như vừa đưa ra quyết định cuối cùng.


Ông đột nhiên giật mạnh một ngọn đèn dầu trên bàn.


Ném xuống sàn.


Choang!


Tiếng vỡ chát chúa vang lên.


Dầu bắn tung tóe.


Lửa bùng lên.


Trong nháy mắt.


Kho lưu trữ chìm trong hỗn loạn.


"Đi!"


Tiếng Vũ Thành vang lên.


Lần đầu tiên.


Mang theo sự dữ dội.




Đăng Dung không còn lựa chọn.


Anh lao về phía sau.


Qua những dãy kệ.


Qua những chồng hồ sơ cũ.


Khói bắt đầu lan nhanh.


Tiếng người hô hoán phía trước.


Tiếng bước chân.


Tiếng gỗ đổ.


Tất cả hòa vào nhau.


Anh tìm thấy cánh cửa phụ.


Nhỏ.


Ẩn sau một giá sách.


Đúng như Vũ Thành nói.


Đăng Dung mở cửa.


Rồi quay đầu nhìn lại lần cuối.


Qua làn khói.


Anh thấy Vũ Thành vẫn đứng đó.


Đối diện những người áo đen.


Một mình.


Không bỏ chạy.


Không cúi đầu.


Giống như một người đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu.


Rồi cánh cửa khép lại.




Bên ngoài là một con hẻm hẹp phía sau kho.


Đêm tối.


Không một bóng người.


Đăng Dung chạy.


Chưa bao giờ chạy nhanh như thế.


Tập hồ sơ được ôm chặt trước ngực.


Tiếng tim đập vang trong tai.


Gió lạnh quất vào mặt.


Nhưng anh không cảm thấy gì.


Trong đầu chỉ còn một ý nghĩ.


Vũ Thành.


Liệu ông có còn sống?




Mãi tới khi về tới nơi ở.


Khóa cửa.


Tắt hết đèn.


Ngồi xuống trong bóng tối.


Đăng Dung mới mở tập hồ sơ ra.


Tay vẫn còn run.


Bên trong.


Ngoài những báo cáo anh đã thấy.


Có một tờ giấy gấp riêng.


Được giấu rất kỹ.


Rõ ràng Vũ Thành đã chuẩn bị từ trước.


Anh chậm rãi mở ra.


Chỉ có vài dòng chữ.


Nhưng ngay dòng đầu tiên.


Máu trong người anh như đông cứng lại.


"Danh sách các kho lương chỉ tồn tại trên giấy."


Bên dưới.


Là mười ba địa danh.


Mười ba.


Không phải một.


Không phải hai.


Không phải bốn.


Mà là mười ba.


Đăng Dung nhìn chằm chằm vào danh sách.


Rất lâu.


Rồi ánh mắt dừng lại ở dòng cuối cùng.


Một cái tên được khoanh tròn bằng mực đỏ.


Không phải địa phương.


Không phải kho lương.


Mà là tên một người.


Một người đang đứng rất cao trong triều đình.


Cao đến mức.


Đăng Dung phải đọc lại ba lần.


Mới dám tin mình không nhìn nhầm.


Ngoài cửa sổ.


Gió đêm thổi qua.


Mang theo tiếng chuông canh xa xa.


Và lần đầu tiên.


Kể từ khi bước chân vào kinh thành.


Mạc Đăng Dung hiểu rằng.


Anh không còn điều tra một vụ án.


Anh đang chạm tới một bí mật có thể làm rung chuyển cả triều đình.

📝 1,674 từ 📅 20/06/2026 👁 6 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!