QUYỂN II – BÓNG TỐI SAU NGAI VÀNG

Chương 13 – Người Gác Đêm

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

Đêm xuống rất nhanh trên con đường trở về kinh thành.


Mạc Đăng Dung thúc ngựa đi trong im lặng.


Nhưng tâm trí anh không hề yên tĩnh.


Thanh Khê.


Cậu bé đào củ dại.


Người áo đen.


Và câu nói cuối cùng.


"Ta là người duy nhất trong kinh thành đang cố giữ cho ngài sống sót."


Một câu nói ngạo mạn.


Hoặc là thật.


Điều đáng sợ nhất là Đăng Dung không biết cái nào đúng.




Khi về tới kinh thành.


Trời đã khuya.


Những con phố lớn chỉ còn lác đác vài bóng người.


Các cửa hàng đóng cửa.


Đèn lồng treo trước hiên lay động trong gió đêm.


Kinh thành về đêm giống như một con thú khổng lồ đang ngủ.


Yên tĩnh.


Nhưng không hề vô hại.




Đăng Dung vừa bước vào nơi ở.


Thì phát hiện có người đang ngồi trong sân.


Không che mặt.


Không giấu mình.


Chỉ lặng lẽ ngồi dưới gốc mai già.


Như thể đang chờ chủ nhà trở về.


Chính là người áo đen.


Đăng Dung lập tức dừng bước.


"Ngươi vào bằng cách nào?"


Người kia nhấp một ngụm trà.


"Bằng cửa."


"Ta đã khóa cửa."


"Ổ khóa khá tệ."


Đăng Dung không biết nên tức giận hay bật cười.




Dưới ánh trăng.


Anh lần đầu nhìn rõ người trước mặt.


Khoảng hai mươi lăm tuổi.


Trẻ hơn anh tưởng.


Khuôn mặt bình thường đến mức khó nhớ.


Loại khuôn mặt nếu gặp trên phố.


Chỉ vài phút sau sẽ quên mất.


Nhưng đôi mắt lại hoàn toàn khác.


Bình tĩnh.


Quan sát.


Và không bỏ sót điều gì.




"Ngươi là ai?"


Đăng Dung hỏi lần thứ hai.


Lần này.


Người kia đáp.


"Ta tên Trần Mặc."


"Chức vụ?"


"Không có."


"Thuộc nha môn nào?"


"Không thuộc."


"Vậy ngươi làm gì?"


Trần Mặc suy nghĩ một chút.


Rồi đáp.


"Ta chuyên đi nhặt những bí mật mà người khác làm rơi."




Đăng Dung ngồi xuống đối diện.


"Ta không thích câu trả lời đó."


"Rất nhiều người không thích."


Trần Mặc đáp.


"Nhưng nó đúng."




Một khoảng lặng kéo dài.


Cuối cùng.


Đăng Dung hỏi điều quan trọng nhất.


"Ngươi biết về mười ba kho lương?"


Lần đầu tiên.


Ánh mắt Trần Mặc thay đổi.


Rất khẽ.


Nhưng đủ để nhận ra.


"Biết."


"Bao lâu rồi?"


"Bốn năm."


Đăng Dung sững người.


"Bốn năm?"


"Năm thứ năm sắp bắt đầu."




Một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng.


Nếu có người biết từ bốn năm trước.


Vì sao mọi thứ vẫn tiếp tục?


Như đọc được suy nghĩ ấy.


Trần Mặc đặt chén trà xuống.


"Ngài đang nghĩ."


"'Nếu biết rồi thì tại sao không ngăn lại?'"


Đăng Dung không phủ nhận.


Trần Mặc khẽ cười.


"Vì ngài vẫn còn tin mọi chuyện đơn giản."




Người thanh niên đứng dậy.


Bước tới bên hồ nước nhỏ trong sân.


Nhìn bóng trăng phản chiếu.


"Một tên trộm lấy một bao gạo."


"Rất dễ xử lý."


"Một viên quan tham ô một kho lương."


"Khó hơn một chút."


"Nhưng vẫn xử lý được."


Anh quay lại.


"Mười ba kho lương giả tồn tại liên tục suốt nhiều năm."


"Ngài nghĩ đó là việc một người có thể làm sao?"


Đăng Dung không đáp.


Bởi anh biết câu trả lời.


Không thể.




Trần Mặc tiếp tục.


"Đó là một mạng lưới."


"Một hệ thống."


"Một con quái vật."


"Mà mỗi người chỉ nhìn thấy một phần rất nhỏ."




Gió đêm thổi qua.


Làm mặt nước gợn sóng.


Trần Mặc nhìn những gợn sóng ấy.


"Ngài biết điều buồn cười nhất là gì không?"


"Không."


"Những kẻ tham ô không phải người đáng sợ nhất."


"Vậy ai?"


"Những người nghĩ rằng họ đang làm điều đúng."




Đăng Dung nhớ tới lời Vũ Thành.


Rất nhiều người tốt đang giúp hệ thống vận hành.


Lần thứ hai trong vài ngày.


Anh nghe thấy cùng một ý tưởng.


Từ hai người hoàn toàn khác nhau.




"Ngươi muốn gì ở ta?"


Đăng Dung hỏi.


Trần Mặc im lặng.


Một lúc lâu.


Rồi đáp:


"Ta muốn biết."


"Ngài là loại người nào."


"Ý gì?"


"Người muốn tìm sự thật."


"Hay người muốn thay đổi sự thật."




Đăng Dung chưa kịp trả lời.


Một tiếng chuông canh đêm vang lên từ xa.


Boong…


Boong…


Boong…


Âm thanh trầm đục lan khắp kinh thành.


Trần Mặc nhìn lên bầu trời.


Rồi khẽ thở dài.


"Không còn nhiều thời gian."


"Cho chuyện gì?"


Người thanh niên nhìn anh.


Ánh mắt lần đầu tiên lộ ra sự nghiêm trọng thật sự.


"Cho ngài."




Từ trong áo.


Trần Mặc lấy ra một cuộn giấy nhỏ.


Đặt lên bàn.


"Đây là gì?"


"Danh sách."


"Danh sách gì?"


"Những người đã điều tra vụ này trước ngài."


Máu trong người Đăng Dung như đông lại.


Anh mở cuộn giấy.


Bên trong có bảy cái tên.


Bảy.


Một vài cái tên anh từng nghe qua.


Một vài người từng giữ chức vụ quan trọng.


Một vài người nổi tiếng thanh liêm.


Nhưng điều khiến anh lạnh sống lưng.


Là ghi chú phía sau.


Người thứ nhất.


Chết vì bệnh.


Người thứ hai.


Tai nạn ngã ngựa.


Người thứ ba.


Mất tích.


Người thứ tư.


Tự vẫn.


Người thứ năm.


Mất tích.


Người thứ sáu.


Tai nạn đường sông.


Người thứ bảy.


Mất tích.




Đăng Dung ngẩng đầu.


Nhưng Trần Mặc đang nhìn nơi khác.


Như thể không muốn thấy phản ứng của anh.


"Ngươi tin những chuyện đó là ngẫu nhiên?"


Anh hỏi.


Trần Mặc bật cười.


Lần đầu tiên.


Một nụ cười thật sự.


Nhưng không hề vui vẻ.


"Không."


"Vấn đề là…"


Anh nhìn thẳng vào mắt Đăng Dung.


"Người khác vẫn tin."




Không gian chìm vào yên lặng.


Tiếng côn trùng ngoài sân.


Tiếng gió.


Tiếng lá cây.


Mọi thứ vẫn bình thường.


Nhưng thế giới của Mạc Đăng Dung đã thay đổi.


Bởi lần đầu tiên.


Anh nhận ra.


Mình không phải người đầu tiên bước trên con đường này.


Cũng có thể.


Không phải người cuối cùng.


Nhưng chắc chắn.


Là người tiếp theo.


Và ở cuối con đường ấy.


Có thể không phải sự thật.


Mà là cái chết.

📝 1,742 từ 📅 20/06/2026 👁 2 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!