QUYỂN II – BÓNG TỐI SAU NGAI VÀNG

Chương 14 – Người Gác Đêm

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

Có những bí mật.

Không được giấu trong két sắt.

Không được khóa bằng ổ khóa.

Không được canh giữ bởi binh lính.

Bởi vì chúng quá nguy hiểm.

Để tồn tại trên giấy.

Đêm đã rất khuya.

Ngọn đèn trong sân chỉ còn lại ánh sáng yếu ớt.

Mạc Đăng Dung vẫn nhìn chằm chằm vào danh sách bảy người trước mặt.

Bảy cái tên.

Bảy số phận.

Bảy người từng cố bước đi trên con đường anh đang đi.

Và không ai có kết cục tốt đẹp.

“Ngươi lấy thứ này ở đâu?”

Đăng Dung hỏi.

Trần Mặc không trả lời ngay.

Anh ta nhìn bầu trời.

Rồi nhìn những mái ngói tối đen của kinh thành.

Một lúc lâu mới nói.

“Từ nơi không ai được phép biết.”

“Câu trả lời đó không đủ.”

“Ta biết.”

Trần Mặc gật đầu.

“Cho nên hôm nay.”

“Ta sẽ nói với ngài một phần sự thật.”

Người thanh niên đứng dậy.

Chậm rãi bước tới cánh cổng sân.

Khóa lại.

Rồi quay về.

Kiểm tra cả mái nhà.

Góc tường.

Những bụi cây.

Như một người đã quen với việc bị theo dõi.

Sau khi chắc chắn không có ai.

Anh mới ngồi xuống.

Lần đầu tiên.

Gương mặt trở nên nghiêm túc tuyệt đối.

“Ngài có biết.”

“Vì sao trong kinh thành.”

“Có ít vụ án lớn xảy ra hơn những nơi khác không?”

Đăng Dung nhíu mày.

“Vì luật pháp nghiêm?”

Trần Mặc lắc đầu.

“Vì có những người xử lý chúng trước khi mọi người biết.”

Gió đêm khẽ lay động tán mai.

Những cánh hoa rơi xuống mặt bàn.

“Ba đời vua trước.”

Trần Mặc chậm rãi nói.

“Kinh thành từng trải qua một cuộc phản loạn.”

“Một cuộc phản loạn mà sử sách không ghi lại.”

Đăng Dung im lặng lắng nghe.

“Ngày đó.”

“Triều đình nhận ra một điều.”

“Kẻ thù nguy hiểm nhất.”

“Không phải người đứng ngoài cổng thành.”

“Mà là người đứng bên trong.”

Ngọn đèn dầu cháy lách tách.

Trần Mặc tiếp tục.

“Sau biến cố ấy.”

“Một tổ chức được thành lập.”

“Không có tên.”

“Không có quan chức.”

“Không có nha môn.”

“Không tồn tại trên giấy tờ.”

“Nhưng tồn tại thật.”

Đăng Dung nhìn anh.

“Ngươi thuộc tổ chức đó?”

Lần đầu tiên.

Trần Mặc gật đầu.

“Người trong tổ chức gọi nhau là…”

Anh dừng lại.

Rồi nói.

“Người Gác Đêm.”

Khoảng lặng kéo dài.

Đăng Dung chưa từng nghe tới cái tên ấy.

Không có trong hồ sơ.

Không có trong sử sách.

Không có trong triều đình.

Nhưng bản năng nói với anh.

Nó tồn tại.

“Chúng ta không bắt tội phạm.”

Trần Mặc nói.

“Không xử án.”

“Không ra lệnh.”

“Chúng ta chỉ quan sát.”

“Và báo cáo.”

“Báo cáo cho ai?”

Người thanh niên nhìn thẳng vào mắt anh.

“Nhà vua.”

Mạc Đăng Dung chết lặng.

Lần đầu tiên kể từ khi vào triều.

Anh thực sự kinh ngạc.

“Nghĩa là…”

“Nhà vua biết?”

“Biết.”

Trần Mặc đáp.

Không chút do dự.

“Ngài biết về mười ba kho lương giả.”

“Biết về những khoản thất thoát.”

“Biết những người liên quan.”

“Biết nhiều hơn cả ngài và ta cộng lại.”

Đăng Dung đứng bật dậy.

“Vậy vì sao không hành động?”

Lần đầu tiên.

Trần Mặc không trả lời ngay.

Anh nhìn ngọn lửa nhỏ trên đèn dầu.

Rất lâu.

Rồi hỏi ngược lại.

“Mạc đại nhân.”

“Nếu ngài là vua.”

“Ngài sẽ bắt ai?”

“Có chứng cứ thì bắt.”

“Bao nhiêu người?”

“Càng nhiều càng tốt.”

“Rồi sao nữa?”

Trần Mặc đứng lên.

Đi vài bước trong sân.

“Mười ba kho lương.”

“Dính tới sáu tỉnh.”

“Hơn ba mươi quan viên.”

“Hàng trăm thư lại.”

“Ba đời quản lý.”

“Mạng lưới thương nhân.”

“Đội vận chuyển.”

“Kho bạc.”

“Một số gia tộc lớn.”

Anh quay lại.

“Ngài bắt tất cả?”

Đăng Dung không trả lời.

Bởi lần đầu tiên.

Anh nhận ra quy mô thực sự.

“Ngài biết chuyện gì xảy ra tiếp theo không?”

Trần Mặc hỏi.

“Không.”

“Sáu tỉnh hỗn loạn.”

“Kho lương ngừng vận hành.”

“Vận chuyển đình trệ.”

“Quan viên địa phương tranh quyền.”

“Thương nhân tháo chạy.”

“Dân đói.”

“Giá gạo tăng.”

“Biên giới bất ổn.”

Anh nhìn thẳng vào mắt Đăng Dung.

“Rồi hàng vạn người chết.”

Không gian bỗng trở nên lạnh lẽo.

Mạc Đăng Dung muốn phản bác.

Nhưng không thể.

Bởi những điều ấy.

Hoàn toàn có thể xảy ra.

“Cho nên.”

Trần Mặc ngồi xuống.

Giọng thấp hơn.

“Đôi khi.”

“Nhà vua không thể chọn giữa đúng và sai.”

“Mà phải chọn.”

“Giữa hai cái sai.”

Tiếng gió rít qua khe tường.

Ngoài xa.

Tiếng chuông canh tư vang lên.

Một đêm sắp hết.

Nhưng cuộc trò chuyện vẫn chưa kết thúc.

“Ngài ấy đang chờ.”

Trần Mặc nói.

“Chờ cái gì?”

“Một cơ hội.”

“Cơ hội gì?”

Người thanh niên nhìn anh.

Rất lâu.

Rồi đáp.

“Một người.”

Đăng Dung nhíu mày.

“Ý ngươi là sao?”

Trần Mặc khẽ cười.

“Nếu ta nói.”

“Trong bảy người trước.”

“Không ai đi đủ xa.”

“Ngài có tin không?”

Đăng Dung bỗng cảm thấy điều gì đó.

Một suy nghĩ đáng sợ.

Một khả năng mà anh chưa từng nghĩ tới.

“Ngươi đang nói…”

“Nhà vua biết ta điều tra?”

“Biết.”

“Ngài ấy để mặc ta?”

“Đúng.”

“Ngài ấy đang quan sát?”

“Đúng.”

Lần đầu tiên.

Mạc Đăng Dung cảm thấy khoảng cách giữa mình và ngai vàng.

Không phải vài trăm bước từ Đại Điện Thiên Long.

Mà là cả một vực sâu.

Bởi nhà vua.

Không chỉ biết nhiều hơn anh.

Mà còn đang chơi một ván cờ lớn hơn rất nhiều.

Trần Mặc lấy từ trong áo ra một vật nhỏ.

Đặt lên bàn.

Là một đồng bài bằng đồng đen.

Trên mặt khắc hình một con mắt.

Đơn giản.

Nhưng sắc nét.

“Giữ lấy.”

“Đây là gì?”

“Nếu một ngày.”

“Ngài bị dồn vào đường cùng.”

“Nếu không còn ai tin ngài.”

“Nếu cả kinh thành muốn ngài biến mất.”

Anh nhìn đồng bài.

Ánh mắt lần đầu tiên lộ ra chút cảm xúc.

“Đưa thứ này cho người bán đèn lồng ở phố Tây Môn.”

“Họ sẽ tìm được ta.”

Nói xong.

Trần Mặc đứng dậy.

Đi về phía cổng.

“Khoan.”

Đăng Dung gọi.

Người thanh niên dừng bước.

“Vì sao giúp ta?”

Một khoảng lặng kéo dài.

Rất lâu.

Rồi Trần Mặc đáp.

“Vì bảy người trước.”

Anh không quay đầu lại.

“Đều chết quá sớm.”

Cánh cổng mở ra.

Rồi khép lại.

Để lại sân nhỏ chìm trong yên lặng.

Chỉ còn Mạc Đăng Dung.

Ngọn đèn dầu.

Và đồng bài bằng đồng đen nằm trên bàn.

Thứ đầu tiên chứng minh rằng.

Cuộc chiến này.

Lớn hơn bất kỳ điều gì anh từng tưởng tượng.

📝 2,088 từ 📅 20/06/2026 👁 4 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!