QUYỂN II – BÓNG TỐI SAU NGAI VÀNG
Chương 16 – Tể Tướng
Có những người.
—
Xuất hiện trong sử sách với vài dòng ngắn ngủi.
—
Nhưng lại ảnh hưởng tới vận mệnh quốc gia suốt nhiều thập kỷ.
—
Có những người.
—
Không cần cầm kiếm.
—
Không cần dẫn quân.
—
Chỉ cần một câu nói.
—
Đã có thể thay đổi số phận của hàng vạn người.
—
—
—
Khi buổi thượng triều kết thúc.
—
Các quan lần lượt rời Đại Điện Thiên Long.
—
Tiếng giày.
—
Tiếng áo bào.
—
Tiếng trò chuyện nhỏ.
—
Tất cả hòa vào nhau.
—
Nhưng có một người.
—
Không rời đi.
—
Ông vẫn đứng đó.
—
Lặng lẽ.
—
Cho tới khi đại điện gần như trống hẳn.
—
—
—
Ông là Tể tướng.
—
Người đứng đầu bá quan văn võ.
—
Chỉ dưới một người.
—
Trên vạn người.
—
Tên ông là Phạm Quang Chính.
—
Năm mươi tám tuổi.
—
Phụng sự qua hai triều vua.
—
Danh tiếng thanh liêm.
—
Học vấn uyên thâm.
—
Được sĩ tử cả nước kính trọng.
—
Được bá quan nể phục.
—
Được dân chúng yêu quý.
—
Ít nhất.
—
Đó là những gì mọi người nhìn thấy.
—
—
—
Trong thư phòng riêng.
—
Phạm Quang Chính đang đọc sách.
—
Một cuốn sách cũ.
—
Không liên quan tới chính sự.
—
Cũng không liên quan tới quân sự.
—
Là thơ.
—
Một thú vui kỳ lạ đối với người nắm quyền lực lớn nhất triều đình.
—
—
—
Tiếng gõ cửa vang lên.
—
Rất khẽ.
—
Tể tướng không ngẩng đầu.
—
“Vào đi.”
—
Một người đàn ông trung niên bước vào.
—
Dáng vẻ giống thương nhân hơn quan lại.
—
Hắn cúi đầu.
—
“Kính chào tướng gia.”
—
—
—
Phạm Quang Chính lật sang trang tiếp theo.
—
“Hộ Bộ thế nào?”
—
“Mạc Đăng Dung đã tới Thanh Khê.”
—
Ngón tay đang giữ trang sách khựng lại.
—
Chỉ một thoáng.
—
Nhưng vẫn khựng lại.
—
—
—
“Vậy sao.”
—
Ông nhẹ nhàng nói.
—
Như thể vừa nghe tin trời sắp mưa.
—
Không hơn.
—
—
—
“Tướng gia.”
—
Người kia tiếp tục.
—
“Có cần xử lý không?”
—
Lần đầu tiên.
—
Phạm Quang Chính ngẩng đầu.
—
Đôi mắt sau nhiều năm đọc sách vẫn rất sáng.
—
Nhưng điều đáng chú ý hơn.
—
Là sự bình tĩnh.
—
Một sự bình tĩnh đáng sợ.
—
“Ngươi nghĩ.”
—
Ông hỏi.
—
“Một thư sinh trẻ.”
—
“Có thể làm gì?”
—
Người kia không đáp.
—
—
—
Tể tướng đặt cuốn sách xuống.
—
Chậm rãi đứng dậy.
—
Đi tới cửa sổ.
—
Nhìn xuống kinh thành.
—
Những mái nhà trải dài tới tận chân trời.
—
Dân cư đông đúc.
—
Chợ búa tấp nập.
—
Một đế quốc đang vận hành.
—
Ổn định.
—
Giàu có.
—
Ít nhất bề ngoài là vậy.
—
—
—
“Ngươi biết điều khiến ta thất vọng nhất ở người trẻ là gì không?”
—
Ông hỏi.
—
“Dạ không.”
—
“Họ luôn nghĩ.”
—
“Chỉ cần tìm thấy sự thật.”
—
“Mọi thứ sẽ thay đổi.”
—
—
—
Tể tướng bật cười.
—
Rất nhẹ.
—
“Ngây thơ.”
—
—
—
Ông quay lại.
—
Nhìn thẳng cấp dưới.
—
“Nếu ngày mai.”
—
“Ta bắt hết những người liên quan.”
—
“Ngươi nghĩ chuyện gì xảy ra?”
—
Người kia im lặng.
—
—
—
“Kho lương ngừng hoạt động.”
—
“Thương nhân hoảng loạn.”
—
“Giá gạo tăng.”
—
“Dân đói.”
—
“Biên giới bất ổn.”
—
“Loạn lạc.”
—
Ông nói từng câu.
—
Chậm rãi.
—
Như đang giảng bài cho học trò.
—
—
—
“Người ta gọi đó là tham nhũng.”
—
“Ta gọi đó là chi phí.”
—
—
—
Không khí trong phòng bỗng trở nên lạnh lẽo.
—
—
—
“Tướng gia.”
—
Người đàn ông trung niên thấp giọng.
—
“Nhưng mười ba kho lương…”
—
“Tồn tại là vì cần tồn tại.”
—
Phạm Quang Chính cắt ngang.
—
Không giận dữ.
—
Không lớn tiếng.
—
Chỉ đơn giản như đang nêu một sự thật.
—
—
—
“Ngươi có biết.”
—
“Bao nhiêu vùng mất mùa được cứu nhờ hệ thống ấy không?”
—
“Bao nhiêu cuộc nổi loạn được dập tắt?”
—
“Bao nhiêu quan viên địa phương trung thành vì được nuôi dưỡng?”
—
—
—
Ông quay lại nhìn giá sách.
—
Ánh mắt xa xăm.
—
“Hệ thống nào cũng có mặt tối.”
—
“Nhưng người trưởng thành.”
—
“Phải học cách sống chung với nó.”
—
—
—
Người đàn ông trung niên cúi đầu.
—
Không dám nói thêm.
—
—
—
Sau một lúc.
—
Hắn mới hỏi:
—
“Vậy Mạc Đăng Dung thì sao?”
—
Lần này.
—
Tể tướng im lặng rất lâu.
—
Lâu hơn mọi câu hỏi trước.
—
—
—
Cuối cùng.
—
Ông khẽ thở dài.
—
“Ta từng như cậu ấy.”
—
Người kia ngạc nhiên.
—
Lần đầu tiên trong nhiều năm.
—
Hắn nghe thấy tể tướng nói điều này.
—
—
—
“Ba mươi năm trước.”
—
“Ta cũng nghĩ.”
—
“Chỉ cần loại bỏ cái xấu.”
—
“Thì thiên hạ sẽ tốt đẹp.”
—
Một nụ cười buồn xuất hiện nơi khóe môi.
—
“Rồi ta lớn lên.”
—
—
—
Bên ngoài.
—
Tiếng chim hót vang lên giữa khu vườn.
—
Một ngày đẹp trời.
—
Nhưng câu chuyện trong căn phòng này.
—
Lại không đẹp như thế.
—
—
—
“Tiếp tục theo dõi.”
—
Tể tướng nói.
—
“Chưa cần động vào cậu ta.”
—
“Dạ.”
—
“Nếu cậu ta đủ thông minh.”
—
“Sẽ tự dừng lại.”
—
“Và nếu không?”
—
—
—
Lần đầu tiên.
—
Ánh mắt vị tể tướng trở nên lạnh giá.
—
Giống như mặt hồ đóng băng giữa mùa đông.
—
“Thì sẽ giống bảy người trước.”
—
—
—
Người đàn ông trung niên cúi đầu.
—
Mồ hôi lạnh xuất hiện trên trán.
—
Bởi ông hiểu.
—
Khi tể tướng nói điều gì.
—
Điều đó thường xảy ra.
—
—
—
Sau khi thuộc hạ rời đi.
—
Căn phòng trở lại yên tĩnh.
—
Phạm Quang Chính một mình đứng bên cửa sổ.
—
Nhìn về phía Hoàng Thành.
—
Nơi những mái ngói vàng lấp lánh dưới nắng.
—
Nơi nhà vua đang ở.
—
Rất lâu.
—
Ông mới khẽ nói.
—
Chỉ đủ cho chính mình nghe thấy.
—
“Thần biết bệ hạ đang làm gì.”
—
“Nhưng lần này.”
—
“Ngài sẽ không thắng đâu.”
—
—
—
Xa tận bên kia kinh thành.
—
Trong căn phòng nhỏ của mình.
—
Mạc Đăng Dung vẫn đang nghiên cứu danh sách mười ba kho lương.
—
Anh không biết.
—
Mình vừa có thêm một kẻ địch.
—
Nguy hiểm hơn tất cả những người trước.
—
Một người không xem bản thân là phản diện.
—
Một người thực sự tin rằng.
—
Mình đang cứu đất nước.
—
Và chính điều đó.
—
Mới là thứ đáng sợ nhất.
Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!