QUYỂN II – BÓNG TỐI SAU NGAI VÀNG
Chương 15 – Người Trên Ngai Vàng
Rất nhiều người nghĩ rằng.
—
Người cô độc nhất thiên hạ.
—
Là kẻ sống một mình.
—
Nhưng họ sai.
—
Người cô độc nhất.
—
Thường là người ngồi trên ngai vàng.
—
—
—
Canh năm.
—
Kinh thành còn chưa thức giấc.
—
Nhưng trong Hoàng Thành.
—
Đèn đã sáng.
—
Những thái giám bắt đầu chuẩn bị cho buổi thượng triều.
—
Quan viên các bộ lần lượt tiến vào.
—
Tiếng bước chân vang lên trên những hành lang dài.
—
Tiếng chuông.
—
Tiếng trống.
—
Tất cả báo hiệu một ngày mới bắt đầu.
—
Một ngày giống hàng nghìn ngày trước đó.
—
Ít nhất.
—
Đó là điều mọi người nghĩ.
—
—
—
Phía sau Đại Điện Thiên Long.
—
Có một thư phòng nhỏ.
—
Không xa hoa.
—
Không lộng lẫy.
—
Thậm chí khá đơn giản.
—
Một giá sách.
—
Một bàn trà.
—
Một bản đồ lớn treo trên tường.
—
Và một người đàn ông đang đứng trước bản đồ.
—
Chính là Hoàng đế.
—
Người cai trị cả Đại Việt.
—
—
—
Không có long bào.
—
Không có mũ miện.
—
Chỉ là một người đàn ông trung niên mặc áo thường phục.
—
Nếu gặp trên đường.
—
Ít ai nghĩ ông là vua.
—
Nhưng đôi mắt.
—
Không ai có thể nhầm.
—
Đó là đôi mắt của người đã nhìn quá nhiều.
—
Thấy quá nhiều.
—
Và phải đưa ra những quyết định mà phần lớn con người không bao giờ muốn đối mặt.
—
—
—
Một thái giám già bước vào.
—
Khom người hành lễ.
—
“Bệ hạ.”
—
“Trần Mặc đã trở về.”
—
Nhà vua không quay lại.
—
Chỉ khẽ gật đầu.
—
“Cho vào.”
—
—
—
Vài phút sau.
—
Trần Mặc xuất hiện.
—
Khác hẳn hình ảnh bí ẩn trong đêm.
—
Lúc này.
—
Anh quỳ xuống.
—
Đầu cúi thấp.
—
Không còn vẻ tùy tiện.
—
Không còn nụ cười nhàn nhạt.
—
Chỉ còn sự cung kính tuyệt đối.
—
“Bái kiến bệ hạ.”
—
Nhà vua vẫn nhìn bản đồ.
—
“Thế nào?”
—
“Mạc Đăng Dung đã tới Thanh Khê.”
—
“Và?”
—
“Đã tận mắt nhìn thấy.”
—
—
—
Một khoảng lặng ngắn.
—
Nhà vua khẽ nhắm mắt.
—
Như thể đang nhớ lại điều gì đó.
—
Rất xa.
—
Rất lâu trước đây.
—
—
—
“Năm thứ ba trẫm đăng cơ.”
—
Ông đột nhiên lên tiếng.
—
“Trẫm cũng từng tới một ngôi làng như thế.”
—
Trần Mặc im lặng.
—
Bởi anh biết.
—
Khi nhà vua nhắc tới quá khứ.
—
Không phải vì hoài niệm.
—
Mà vì đang suy nghĩ.
—
—
—
“Hôm đó.”
—
“Trẫm nhìn thấy một đứa bé.”
—
“Đang ăn vỏ cây.”
—
Giọng nói rất bình thản.
—
Nhưng càng bình thản.
—
Càng khiến người nghe nặng lòng.
—
“Trong khi triều đình báo cáo.”
—
“Kho lương địa phương đầy ắp.”
—
—
—
Nhà vua mở mắt.
—
Nhìn tấm bản đồ trước mặt.
—
“Nhiều người nghĩ.”
—
“Vua là người biết mọi chuyện.”
—
Ông khẽ cười.
—
“Một điều ngây thơ.”
—
—
—
“Bệ hạ.”
—
Trần Mặc cất tiếng.
—
“Ngài nghĩ hắn sẽ đi tới đâu?”
—
Lần đầu tiên.
—
Nhà vua quay lại.
—
“Ngươi hỏi về Mạc Đăng Dung?”
—
“Vâng.”
—
—
—
Nhà vua bước tới bàn trà.
—
Tự rót một chén.
—
Rồi đáp.
—
“Trẫm không biết.”
—
Câu trả lời khiến Trần Mặc bất ngờ.
—
“Bệ hạ không biết?”
—
“Không.”
—
Nhà vua nhấp một ngụm trà.
—
“Đó là điều thú vị nhất.”
—
—
—
Ông đặt chén trà xuống.
—
Ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
—
Nơi mặt trời đang dần mọc.
—
“Bảy người trước.”
—
“Đều là người tốt.”
—
“Đều thông minh.”
—
“Đều chính trực.”
—
“Nhưng họ có một điểm giống nhau.”
—
“Điểm gì?”
—
“Họ muốn thắng quá nhanh.”
—
—
—
Trần Mặc im lặng.
—
Nhà vua tiếp tục.
—
“Muốn lật bàn cờ.”
—
“Khi chưa hiểu bàn cờ.”
—
“Muốn bắt người.”
—
“Khi chưa hiểu hệ thống.”
—
“Muốn thay đổi triều đình.”
—
“Khi chưa hiểu triều đình.”
—
—
—
Ngoài sân.
—
Một con chim sẻ đáp xuống lan can.
—
Hót vài tiếng.
—
Rồi bay đi.
—
—
—
“Nhưng Mạc Đăng Dung khác.”
—
Nhà vua nói.
—
“Khác ở đâu?”
—
Ông không trả lời ngay.
—
Rất lâu.
—
Mới khẽ mỉm cười.
—
“Mấy ngày trước.”
—
“Cậu ta đã nói dối.”
—
Trần Mặc chớp mắt.
—
Nhà vua bật cười.
—
Một nụ cười hiếm hoi.
—
“Người trung thực tuyệt đối.”
—
“Thường chết sớm.”
—
—
—
“Ngài vui vì hắn nói dối?”
—
“Không.”
—
Nhà vua lắc đầu.
—
“Trẫm vui vì cuối cùng.”
—
“Cậu ta bắt đầu hiểu thế giới thật.”
—
—
—
Đúng lúc ấy.
—
Tiếng chuông thượng triều vang lên.
—
Boong…
—
Boong…
—
Boong…
—
Âm thanh ngân dài khắp Hoàng Thành.
—
Một ngày mới bắt đầu.
—
—
—
Nhà vua bước tới cửa.
—
Long bào đã được chuẩn bị sẵn.
—
Các thái giám cúi đầu.
—
Không ai dám nhìn thẳng.
—
Chỉ trong vài bước chân.
—
Người đàn ông bình thường biến mất.
—
Vị Hoàng đế xuất hiện.
—
Uy nghi.
—
Lạnh lùng.
—
Xa cách.
—
—
—
Trước khi rời đi.
—
Ông đột nhiên dừng lại.
—
Không quay đầu.
—
Chỉ nói một câu.
—
“Mười ba kho lương.”
—
“Có thể giữ lại.”
—
Trần Mặc ngẩng đầu.
—
Ngạc nhiên.
—
Nhà vua tiếp tục.
—
“Nhưng người đứng sau chúng.”
—
Giọng ông trầm xuống.
—
“Không thể.”
—
—
—
Cánh cửa thư phòng mở ra.
—
Ánh sáng buổi sớm tràn vào.
—
Vị quân vương bước ra ngoài.
—
Đi về phía Đại Điện Thiên Long.
—
Nơi hàng trăm quan viên đang chờ.
—
Không ai biết.
—
Không ai ngờ.
—
Rằng phía sau vẻ bình yên của triều đình.
—
Một ván cờ kéo dài nhiều năm.
—
Đang chuẩn bị bước vào giai đoạn quyết định.
—
Và quân cờ quan trọng nhất.
—
Một thư sinh trẻ tuổi tên Mạc Đăng Dung.
—
Thậm chí còn chưa biết.
—
Mình đã được đặt lên bàn cờ từ rất lâu rồi.
Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!