QUYỂN II – BÓNG TỐI SAU NGAI VÀNG

Chương 15 – Người Trên Ngai Vàng

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

Rất nhiều người nghĩ rằng.

Người cô độc nhất thiên hạ.

Là kẻ sống một mình.

Nhưng họ sai.

Người cô độc nhất.

Thường là người ngồi trên ngai vàng.

Canh năm.

Kinh thành còn chưa thức giấc.

Nhưng trong Hoàng Thành.

Đèn đã sáng.

Những thái giám bắt đầu chuẩn bị cho buổi thượng triều.

Quan viên các bộ lần lượt tiến vào.

Tiếng bước chân vang lên trên những hành lang dài.

Tiếng chuông.

Tiếng trống.

Tất cả báo hiệu một ngày mới bắt đầu.

Một ngày giống hàng nghìn ngày trước đó.

Ít nhất.

Đó là điều mọi người nghĩ.

Phía sau Đại Điện Thiên Long.

Có một thư phòng nhỏ.

Không xa hoa.

Không lộng lẫy.

Thậm chí khá đơn giản.

Một giá sách.

Một bàn trà.

Một bản đồ lớn treo trên tường.

Và một người đàn ông đang đứng trước bản đồ.

Chính là Hoàng đế.

Người cai trị cả Đại Việt.

Không có long bào.

Không có mũ miện.

Chỉ là một người đàn ông trung niên mặc áo thường phục.

Nếu gặp trên đường.

Ít ai nghĩ ông là vua.

Nhưng đôi mắt.

Không ai có thể nhầm.

Đó là đôi mắt của người đã nhìn quá nhiều.

Thấy quá nhiều.

Và phải đưa ra những quyết định mà phần lớn con người không bao giờ muốn đối mặt.

Một thái giám già bước vào.

Khom người hành lễ.

“Bệ hạ.”

“Trần Mặc đã trở về.”

Nhà vua không quay lại.

Chỉ khẽ gật đầu.

“Cho vào.”

Vài phút sau.

Trần Mặc xuất hiện.

Khác hẳn hình ảnh bí ẩn trong đêm.

Lúc này.

Anh quỳ xuống.

Đầu cúi thấp.

Không còn vẻ tùy tiện.

Không còn nụ cười nhàn nhạt.

Chỉ còn sự cung kính tuyệt đối.

“Bái kiến bệ hạ.”

Nhà vua vẫn nhìn bản đồ.

“Thế nào?”

“Mạc Đăng Dung đã tới Thanh Khê.”

“Và?”

“Đã tận mắt nhìn thấy.”

Một khoảng lặng ngắn.

Nhà vua khẽ nhắm mắt.

Như thể đang nhớ lại điều gì đó.

Rất xa.

Rất lâu trước đây.

“Năm thứ ba trẫm đăng cơ.”

Ông đột nhiên lên tiếng.

“Trẫm cũng từng tới một ngôi làng như thế.”

Trần Mặc im lặng.

Bởi anh biết.

Khi nhà vua nhắc tới quá khứ.

Không phải vì hoài niệm.

Mà vì đang suy nghĩ.

“Hôm đó.”

“Trẫm nhìn thấy một đứa bé.”

“Đang ăn vỏ cây.”

Giọng nói rất bình thản.

Nhưng càng bình thản.

Càng khiến người nghe nặng lòng.

“Trong khi triều đình báo cáo.”

“Kho lương địa phương đầy ắp.”

Nhà vua mở mắt.

Nhìn tấm bản đồ trước mặt.

“Nhiều người nghĩ.”

“Vua là người biết mọi chuyện.”

Ông khẽ cười.

“Một điều ngây thơ.”

“Bệ hạ.”

Trần Mặc cất tiếng.

“Ngài nghĩ hắn sẽ đi tới đâu?”

Lần đầu tiên.

Nhà vua quay lại.

“Ngươi hỏi về Mạc Đăng Dung?”

“Vâng.”

Nhà vua bước tới bàn trà.

Tự rót một chén.

Rồi đáp.

“Trẫm không biết.”

Câu trả lời khiến Trần Mặc bất ngờ.

“Bệ hạ không biết?”

“Không.”

Nhà vua nhấp một ngụm trà.

“Đó là điều thú vị nhất.”

Ông đặt chén trà xuống.

Ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Nơi mặt trời đang dần mọc.

“Bảy người trước.”

“Đều là người tốt.”

“Đều thông minh.”

“Đều chính trực.”

“Nhưng họ có một điểm giống nhau.”

“Điểm gì?”

“Họ muốn thắng quá nhanh.”

Trần Mặc im lặng.

Nhà vua tiếp tục.

“Muốn lật bàn cờ.”

“Khi chưa hiểu bàn cờ.”

“Muốn bắt người.”

“Khi chưa hiểu hệ thống.”

“Muốn thay đổi triều đình.”

“Khi chưa hiểu triều đình.”

Ngoài sân.

Một con chim sẻ đáp xuống lan can.

Hót vài tiếng.

Rồi bay đi.

“Nhưng Mạc Đăng Dung khác.”

Nhà vua nói.

“Khác ở đâu?”

Ông không trả lời ngay.

Rất lâu.

Mới khẽ mỉm cười.

“Mấy ngày trước.”

“Cậu ta đã nói dối.”

Trần Mặc chớp mắt.

Nhà vua bật cười.

Một nụ cười hiếm hoi.

“Người trung thực tuyệt đối.”

“Thường chết sớm.”

“Ngài vui vì hắn nói dối?”

“Không.”

Nhà vua lắc đầu.

“Trẫm vui vì cuối cùng.”

“Cậu ta bắt đầu hiểu thế giới thật.”

Đúng lúc ấy.

Tiếng chuông thượng triều vang lên.

Boong…

Boong…

Boong…

Âm thanh ngân dài khắp Hoàng Thành.

Một ngày mới bắt đầu.

Nhà vua bước tới cửa.

Long bào đã được chuẩn bị sẵn.

Các thái giám cúi đầu.

Không ai dám nhìn thẳng.

Chỉ trong vài bước chân.

Người đàn ông bình thường biến mất.

Vị Hoàng đế xuất hiện.

Uy nghi.

Lạnh lùng.

Xa cách.

Trước khi rời đi.

Ông đột nhiên dừng lại.

Không quay đầu.

Chỉ nói một câu.

“Mười ba kho lương.”

“Có thể giữ lại.”

Trần Mặc ngẩng đầu.

Ngạc nhiên.

Nhà vua tiếp tục.

“Nhưng người đứng sau chúng.”

Giọng ông trầm xuống.

“Không thể.”

Cánh cửa thư phòng mở ra.

Ánh sáng buổi sớm tràn vào.

Vị quân vương bước ra ngoài.

Đi về phía Đại Điện Thiên Long.

Nơi hàng trăm quan viên đang chờ.

Không ai biết.

Không ai ngờ.

Rằng phía sau vẻ bình yên của triều đình.

Một ván cờ kéo dài nhiều năm.

Đang chuẩn bị bước vào giai đoạn quyết định.

Và quân cờ quan trọng nhất.

Một thư sinh trẻ tuổi tên Mạc Đăng Dung.

Thậm chí còn chưa biết.

Mình đã được đặt lên bàn cờ từ rất lâu rồi.

📝 1,631 từ 📅 20/06/2026 👁 4 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!