QUYỂN II – BÓNG TỐI SAU NGAI VÀNG

Chương 18 – Dòng Tiền Mất Tích

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

Sáng hôm sau.


Mưa đã tạnh.


Nhưng những đám mây xám vẫn còn treo trên bầu trời kinh thành.


Mạc Đăng Dung gần như thức trắng.


Mảnh giấy từ ông lão vẫn nằm trên bàn.


Bên trên ghi vài con số.


Một vài ngày tháng.


Và những ký hiệu kỳ lạ.


Thoạt nhìn.


Không có gì đặc biệt.


Nhưng anh biết.


Những thứ nguy hiểm nhất.


Thường trông rất bình thường.




Kho bạc Trung ương.


Là nơi mà phần lớn quan viên cả đời cũng không có cơ hội bước vào.


Không phải vì bị cấm.


Mà vì không có lý do.


Ngân khố quốc gia vận hành theo những quy trình chặt chẽ.


Mỗi khoản thu.


Mỗi khoản chi.


Đều phải được ghi chép.


Kiểm tra.


Đối chiếu.


Nhiều lần.


Ít nhất.


Trên lý thuyết là vậy.




Ba ngày sau.


Đăng Dung tìm được lý do hợp lệ.


Dưới danh nghĩa kiểm tra báo cáo phân bổ ngân sách cho các kho lương địa phương.


Anh được phép tiếp cận một phần hồ sơ.


Không nhiều.


Nhưng đủ để bắt đầu.




Căn phòng lưu trữ của Kho bạc khác hoàn toàn Hộ Bộ.


Sạch sẽ.


Ngăn nắp.


Yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng giấy lật.


Những giá hồ sơ kéo dài tới tận cuối phòng.


Mỗi tập đều được đánh dấu cẩn thận.


Hoàn hảo.


Quá hoàn hảo.




Đăng Dung bắt đầu từ những con số trên mảnh giấy.


Một giao dịch.


Rồi giao dịch thứ hai.


Giao dịch thứ ba.


Ban đầu.


Không có gì bất thường.


Mọi giấy tờ đều hợp lệ.


Dấu xác nhận đầy đủ.


Chữ ký đầy đủ.


Sổ sách cân đối tuyệt đối.




Nếu là vài tháng trước.


Anh có lẽ đã dừng lại.


Nhưng bây giờ.


Anh đã học được một điều.


Những lời nói dối nguy hiểm nhất.


Không phải lời nói dối có lỗ hổng.


Mà là lời nói dối hoàn hảo.




Đăng Dung đổi cách nhìn.


Không kiểm tra từng khoản nữa.


Mà kiểm tra toàn bộ dòng chảy.


Tiền đi từ đâu.


Đến đâu.


Rồi đi tiếp tới đâu.




Và rồi.


Anh phát hiện điều đầu tiên.


Một khoản bạc lớn.


Được chuyển tới Kho Thanh Khê.


Kho không tồn tại.




Anh nhìn lại.


Một lần.


Hai lần.


Ba lần.


Không nhầm.


Kho Thanh Khê thật sự xuất hiện trong hồ sơ ngân sách.


Suốt mười hai năm.




Mỗi năm.


Một ít.


Không quá lớn.


Không gây chú ý.


Nhưng cộng lại.


Con số bắt đầu trở nên đáng sợ.




Đăng Dung lấy giấy bút.


Tự tính toán.


Từng năm.


Từng quý.


Từng khoản.


Con số cuối cùng hiện ra.


Anh lặng người.




Nếu quy đổi.


Số bạc đó đủ xây ba thành nhỏ.


Hoặc nuôi một đạo quân nhiều năm.


Hoặc cứu đói hàng chục vạn dân.




Nhưng đó mới chỉ là một kho.


Một trong mười ba kho.




Mồ hôi lạnh xuất hiện sau gáy.


Anh bắt đầu hiểu vì sao Vũ Thành chết.


Vì sao bảy người trước biến mất.


Và vì sao nhà vua chưa thể hành động.




Đây không còn là tham nhũng.


Đây là một nền kinh tế ngầm.




Đúng lúc ấy.


Một giọng nói vang lên phía sau.


"Ngài đang tìm gì vậy?"


Đăng Dung giật mình.


Quay lại.


Một viên quan Kho bạc đứng đó.


Khoảng bốn mươi tuổi.


Khuôn mặt hiền lành.


Nụ cười lịch sự.


Nhưng ánh mắt thì không.




"Chỉ kiểm tra số liệu."


Đăng Dung đáp.


Người kia gật đầu.


"Chắc hẳn rất thú vị."




Không khí bỗng trở nên căng thẳng.


Bởi cả hai đều hiểu.


Cuộc trò chuyện này không phải về số liệu.




"Ta là Lưu Đức Hải."


Người kia giới thiệu.


"Phó giám quản Kho bạc."




Đăng Dung chưa từng nghe tên.


Nhưng bản năng lập tức cảnh báo.


Nguy hiểm.




Lưu Đức Hải nhìn tập hồ sơ trên bàn.


Rồi nhìn anh.


"Có một lời khuyên."


"Xin chỉ giáo."




Người đàn ông mỉm cười.


Rất lịch sự.


Rất nhã nhặn.


"Những con số."


"Đôi khi chỉ là con số."




Đăng Dung không đáp.




Lưu Đức Hải tiếp tục.


"Người thông minh."


"Thường biết lúc nào nên dừng."




Căn phòng yên lặng.


Không ai lớn tiếng.


Không ai đe dọa.


Nhưng chính sự lịch thiệp ấy.


Lại khiến người ta lạnh sống lưng.




Trước khi rời đi.


Lưu Đức Hải dừng lại bên cửa.


Nói thêm một câu.


"Mạc đại nhân."


"Lệnh điều chuyển đôi khi đến rất nhanh."




Rồi hắn bước đi.


Như chưa từng xuất hiện.




Đăng Dung ngồi yên rất lâu.


Nhìn tập hồ sơ.


Nhìn những con số.


Và cuối cùng.


Anh nhận ra điều đáng sợ nhất.


Người ta đã biết anh đang ở đây.


Người ta biết anh đang điều tra.


Người ta biết anh đã nhìn thấy điều không nên thấy.




Buổi chiều.


Khi trở về nơi ở.


Một công văn đang chờ sẵn trên bàn.


Đóng dấu đỏ.


Niêm phong chính thức.


Đăng Dung mở ra.


Chỉ vài dòng ngắn ngủi.


Nhưng đủ khiến anh lạnh người.


Theo quyết định của triều đình.

Mạc Đăng Dung được điều động tới phủ Hà Bắc trong thời hạn sáu tháng.

Lập tức lên đường.


Anh đọc lại.


Không ngạc nhiên.


Chỉ thấy mọi thứ khớp lại.




Họ không bắt anh.


Không giết anh.


Không buộc tội anh.


Họ chỉ đơn giản.


Đẩy anh ra khỏi kinh thành.


Một cách hợp pháp.


Một cách sạch sẽ.


Một cách hoàn hảo.




Bên ngoài cửa sổ.


Mặt trời dần khuất sau những mái nhà.


Ánh hoàng hôn đỏ như máu.


Và lần đầu tiên.


Mạc Đăng Dung hiểu.


Anh đã thật sự bước vào trung tâm của ván cờ.


Bởi khi một người chỉ mới đặt vài câu hỏi.


Mà cả hệ thống đã muốn đẩy người đó đi.


Thì câu trả lời chắc chắn còn đáng sợ hơn nhiều.

📝 1,563 từ 📅 20/06/2026 👁 3 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!