QUYỂN II – BÓNG TỐI SAU NGAI VÀNG

Chương 19 – Lưu Đày Mềm

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

Có nhiều cách để loại bỏ một người.


Đâm một nhát kiếm.


Bỏ thuốc độc vào chén trà.


Dàn dựng một vụ tai nạn.


Đó là những cách đơn giản.


Thô bạo.


Và dễ bị chú ý.


Nhưng trong triều đình.


Người ta thích những cách tinh tế hơn.




Sáng hôm sau.


Tin tức về lệnh điều động lan khắp Hộ Bộ.


Không ai tỏ ra ngạc nhiên.


Ít nhất là bề ngoài.


Một vài người tới chúc mừng.


Một vài người tiếc nuối.


Một vài người giả vờ không biết gì.


Tất cả đều diễn rất tốt.


Giống như đây chỉ là một quyết định nhân sự bình thường.




"Mạc huynh."


Lê Quang Khải bước vào phòng.


Trong tay cầm bình trà.


"Nghe nói huynh sắp đi Hà Bắc."


"Tin truyền nhanh thật."


Khải cười nhạt.


"Trong triều."


"Tin xấu luôn truyền nhanh hơn tin tốt."




Hai người ngồi đối diện.


Không ai động tới chén trà.




"Huynh định đi thật sao?"


Khải hỏi.


"Ta có lựa chọn khác?"


"Xin bệnh."


"Không được."


"Xin từ chức."


"Không được."


"Cãi lệnh?"


Đăng Dung bật cười.


Lần đầu tiên trong nhiều ngày.


Một nụ cười thật sự.


"Đó là cách nhanh nhất để vào ngục."




Khải thở dài.


"Ta cứ nghĩ."


"Họ sẽ ra tay mạnh hơn."


Đăng Dung nhìn ra cửa sổ.


"Không."


"Họ đang sợ."




Khải khựng lại.


"Ý huynh là sao?"


"Nếu họ thật sự chắc chắn."


"Họ đã không điều ta đi."


"Họ sẽ khiến ta biến mất."




Căn phòng chìm vào im lặng.


Bởi cả hai đều hiểu.


Điều đó hoàn toàn có thể xảy ra.




Buổi trưa.


Một người khách bất ngờ xuất hiện.


Công chúa An Nhiên.




Nàng bước vào.


Vẫn là dáng vẻ bình tĩnh quen thuộc.


Nhưng ánh mắt hôm nay khác.


Có chút lo lắng.




"Ta nghe tin rồi."


Nàng nói.


"Điện hạ tới để tiễn ta?"


An Nhiên lắc đầu.


"Ta tới để cảnh báo."




Đăng Dung nhìn nàng.


Chờ đợi.




"Đừng đi đường chính."


Nàng nói.


"Ý gì?"


"Trên giấy tờ."


"Ngài được điều tới Hà Bắc."


"Nhưng có người hy vọng."


"Ngài không bao giờ tới được Hà Bắc."




Không khí trong phòng như đông cứng lại.




"Điện hạ biết ai đứng sau?"


An Nhiên im lặng.


Rất lâu.


Rồi lắc đầu.


"Ta không biết."


Sau đó.


Nàng bổ sung.


"Hoặc có lẽ."


"Ta không muốn biết."




Đăng Dung hiểu.


Đôi khi.


Biết quá nhiều.


Cũng là một loại nguy hiểm.




Chiều tối.


Anh trở về nơi ở.


Bắt đầu thu dọn hành lý.


Không nhiều.


Vài bộ quần áo.


Một ít sách.


Danh sách mười ba kho lương.


Đồng bài đồng đen của Trần Mặc.


Và tập ghi chép riêng.




Khi màn đêm buông xuống.


Có tiếng gõ cửa.


Ba tiếng.


Rất nhẹ.




Đăng Dung mở cửa.


Trần Mặc đang đứng đó.




"Ngươi biết rồi?"


"Biết."


"Nhanh thật."


Trần Mặc nhún vai.


"Ta làm nghề này."




Người thanh niên bước vào.


Tự rót trà.


Như thể đây là nhà mình.




"Lần này."


"Ta có một tin tốt."


Đăng Dung nhướng mày.


"Ngươi cũng có tin tốt sao?"


"Hiếm."


Trần Mặc gật đầu.


"Nhưng có."




Anh lấy từ trong áo ra một phong thư.


Đặt lên bàn.


Niêm phong bằng sáp đỏ.


Trên đó không có tên người gửi.


Chỉ có một dấu ấn hình rồng.




Mạc Đăng Dung nhìn thấy.


Tim lập tức đập mạnh.




"Đây là…"


"Đừng hỏi."


Trần Mặc cắt ngang.


"Ta cũng không trả lời."




Đăng Dung mở thư.


Bên trong chỉ có một dòng.


Nét chữ mạnh mẽ.


Ngắn gọn.


Cứ đi Hà Bắc.


Hết.




Không chữ ký.


Không lời giải thích.


Không gì cả.


Nhưng Đăng Dung biết.


Ai đã viết.




Một lúc lâu.


Anh gấp lá thư lại.


"Có phải ngài ấy…"


"Đừng hỏi."


Trần Mặc lại ngắt lời.




Lần đầu tiên.


Người thanh niên trở nên nghiêm túc.


"Nghe cho kỹ."




Anh cúi người về phía trước.


Giọng hạ thấp.


"Gần mười năm qua."


"Rất nhiều người nghĩ."


"Trò chơi này diễn ra ở kinh thành."




"Nhưng họ sai."




"Trái tim của con quái vật."


"Không nằm ở đây."




"Vậy ở đâu?"




Trần Mặc nhìn anh.


Từng chữ một.


"Ở Hà Bắc."




Tiếng gió đêm thổi qua cửa sổ.


Làm ngọn đèn chao đảo.




"Hà Bắc có gì?"


Đăng Dung hỏi.


"Thuế."




"Chỉ vậy?"


"Không."


Trần Mặc khẽ cười.


"Mọi thứ đều bắt đầu từ thuế."




Anh đứng dậy.


Đi về phía cửa.




"Nhớ điều này."


"Kho lương."


"Chỉ là nơi tiền biến mất."




"Bây giờ."


Anh đặt tay lên cánh cửa.


Lần đầu tiên.


Giọng nói trở nên nặng nề.


"Ngài sắp nhìn thấy."


"Nơi tiền được sinh ra."




Cánh cửa mở ra.


Gió lạnh tràn vào.




"Và tin ta đi."


Trần Mặc nói.


Không quay đầu lại.


"Nó đáng sợ hơn nhiều."




Đêm hôm ấy.


Mạc Đăng Dung không ngủ.


Anh ngồi một mình.


Nhìn lá thư trên bàn.


Nhìn bản đồ Đại Việt.


Và nhìn vị trí Hà Bắc.


Một chấm nhỏ ở phía bắc.


Xa kinh thành.


Xa quyền lực.


Xa những cuộc tranh luận nơi triều đình.


Nhưng có lẽ.


Lại gần sự thật hơn bất cứ nơi nào khác.




Ngoài cửa sổ.


Bầu trời dần sáng.


Một hành trình mới sắp bắt đầu.


Và lần đầu tiên.


Mạc Đăng Dung không còn cảm thấy mình bị đày đi.


Bởi anh hiểu.


Có người muốn đẩy anh rời khỏi kinh thành.


Nhưng cũng có người.


Đang dẫn anh tới nơi cần phải tới.


Nơi chôn giấu bí mật lớn nhất của cả vương triều.

📝 1,562 từ 📅 20/06/2026 👁 5 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!