QUYỂN II – BÓNG TỐI SAU NGAI VÀNG

Chương 27 – Hai Con Đường

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

Mưa vẫn rơi.


Bầu trời Hắc Sơn tối đen như mực.


Trong căn nhà gỗ.


Ngọn lửa duy nhất đang cháy trong lò sưởi.


Hắt những bóng người chập chờn trên tường.




Người mang mặt nạ bạc nhìn bức tranh rất lâu.


Như thể ông không còn nhìn thấy màu mực.


Mà đang nhìn thấy một thời đại đã mất.




"Hai mươi ba năm trước."


Ông chậm rãi nói.




"Lâm Chính Huy và Ngụy Trường Thanh."


"Không ai nghĩ họ sẽ trở thành kẻ đối đầu."




"Họ là bằng hữu."


"Thậm chí còn thân hơn huynh đệ."




"Cùng đọc sách."


"Cùng thi cử."


"Cùng làm quan."


"Cùng cứu dân."




"Nhưng rồi."


Ông khẽ thở dài.




"Họ nhìn thấy hai đất nước khác nhau."




Đăng Dung khẽ nhíu mày.




"Ý ông là sao?"




Người mang mặt nạ bạc ngồi xuống.


Châm thêm củi vào lò.




"Trong mắt Lâm Chính Huy."


"Vấn đề nằm ở con người."




"Quan tham."


"Luật yếu."


"Hệ thống mục nát."




"Nếu sửa được những thứ đó."


"Thiên hạ sẽ tốt hơn."




Đăng Dung gật đầu.




Đó là suy nghĩ rất quen thuộc.


Bởi chính anh cũng từng tin như vậy.




"Còn Ngụy Trường Thanh?"




Ông lão bật cười nhạt.




"Ngụy Trường Thanh cho rằng."


"Con người không phải vấn đề."




"Thứ có vấn đề."


"Chính là bản chất của quyền lực."




Không ai nói gì.




Ngọn lửa lách tách cháy.




"Hắn từng nói."


Ông lão nhớ lại.




Nếu ngươi thay một tên tham quan bằng một người tốt.

Mười năm sau.

Người tốt đó cũng sẽ trở thành tham quan.




Trần Mặc ngẩng đầu.




"Bi quan thật."




"Không."


Ông lão lắc đầu.




"Hắn gọi đó là thực tế."




Rồi ông tiếp tục.




Quyền lực giống như dòng nước.

Nó luôn tìm đường chảy xuống nơi thấp nhất.




Điều duy nhất chúng ta có thể làm.

Không phải ngăn nó.

Mà là xây kênh dẫn nó.




Căn phòng chìm vào yên lặng.




Đăng Dung nhận ra.


Đây không phải suy nghĩ của một kẻ tham lam.




Đây là tư tưởng của một nhà kiến tạo.


Một người muốn xây dựng hệ thống.




Nhưng cũng chính vì thế.


Nó nguy hiểm.




"Rồi chuyện gì xảy ra?"


Anh hỏi.




Người mang mặt nạ bạc nhìn vào ngọn lửa.




"Tiền."




"Tiền?"




"Họ cứu dân thành công."


"Thương nhân tìm tới."


"Quan lại tìm tới."


"Địa chủ tìm tới."




"Người cần vay tiền."


"Ngày càng nhiều."




"Quỹ cứu tế phát triển thành mạng lưới tín dụng."




"Lúc đầu."


"Nó giúp rất nhiều người."




"Nhưng rồi."


"Xuất hiện vấn đề."




"Vấn đề gì?"




"Người vay không trả."




Trần Mặc bật cười.




"Chuyện quen thuộc."




"Đúng."


Ông lão gật đầu.




"Một số mất mùa."


"Một số phá sản."


"Một số cố tình trốn nợ."




"Quỹ bắt đầu thiếu tiền."




"Và đó là lúc."


"Con đường tách làm hai."




Ông lấy một cành củi.


Vạch xuống nền đất.


Hai đường thẳng.




"Lâm Chính Huy nói."




Xóa nợ.

Cứu người trước.




"Ngụy Trường Thanh nói."




Không.

Nếu xóa nợ.

Hệ thống sẽ sụp đổ.




Đăng Dung cảm thấy tim mình đập mạnh.




Bởi cả hai người.


Đều có lý.




Nếu đòi nợ.


Người dân khổ.




Nếu không đòi.


Quỹ phá sản.




Cuối cùng.


Không ai được cứu.




"Vậy họ làm sao?"




Ông lão nhìn lên.




"Lúc đầu."


"Họ thỏa hiệp."




"Nhưng quyền lực ngày càng lớn."


"Tiền ngày càng nhiều."


"Người phụ thuộc vào họ ngày càng đông."




"Mỗi quyết định."


"Đều ảnh hưởng tới hàng vạn người."




Rồi ông nói tiếp.


Giọng thấp hơn.




"Một ngày."


"Ngụy Trường Thanh đề xuất thứ mà mọi người ngày nay gọi là Thuế Máu."




Cả căn phòng im bặt.




"Hắn nói."




Người vay phải trả.

Bằng bất cứ giá nào.




Đất đai.

Gia súc.

Tài sản.




Nếu không.

Cả hệ thống sẽ chết.




Người mang mặt nạ bạc siết chặt bàn tay.




"Lâm Chính Huy phản đối."




Chúng ta lập tổ chức này để cứu người.

Không phải nghiền nát họ.




"Nhưng Ngụy Trường Thanh trả lời."




Ta đang cứu nhiều người hơn ngươi.




Ngươi chỉ nhìn thấy một gia đình.

Ta nhìn thấy cả thiên hạ.




Đăng Dung bất giác rùng mình.




Bởi anh đã nghe câu nói tương tự.




Từ Phạm Quang Chính.




Từ Tri phủ Hà Bắc.




Từ những kẻ đang điều hành hệ thống hiện nay.




Như thể một tư tưởng.


Đã sống sót suốt hai mươi năm.




"Rồi ai thắng?"


Đăng Dung hỏi.




Người mang mặt nạ bạc nhìn anh.




"Không ai thắng."




"Một tháng sau."


"Lâm Chính Huy chết."




Câu nói rơi xuống như một hòn đá.




"Ông ấy tự sát?"




"Đúng."




"Vì sao?"




Ông lão im lặng.


Thật lâu.




Rồi lấy từ trong áo ra một lá thư cũ.




Lá thư đã ố vàng.


Mực gần như phai hết.




"Di thư."




Ông đặt xuống bàn.


Trước mặt Mạc Đăng Dung.




"Thứ chưa từng xuất hiện trong bất kỳ hồ sơ nào."




Đăng Dung chậm rãi mở ra.




Dòng đầu tiên hiện ra.


Khiến anh chết lặng.




Ta không sợ thất bại.

Điều ta sợ…

là Ngụy Trường Thanh có thể đúng.




Ngoài trời.


Sấm chớp đột ngột vang lên.




Ánh sáng trắng xé ngang bầu trời.




Trong khoảnh khắc đó.


Mạc Đăng Dung chợt hiểu.


Điều đã giết chết Lâm Chính Huy.


Có lẽ không phải tuyệt vọng.


Không phải phản bội.


Cũng không phải quyền lực.




Mà là sự nghi ngờ.




Sự nghi ngờ rằng.


Có thể người bạn thân nhất của mình.


Lại là người nhìn thấy sự thật rõ hơn mình.

📝 1,608 từ 📅 21/06/2026 👁 3 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!