QUYỂN II – BÓNG TỐI SAU NGAI VÀNG

Chương 5 – Con Số Thứ Ba

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

Đêm xuống rất nhanh.


Kho lưu trữ chỉ còn ánh sáng từ một ngọn đèn dầu nhỏ.


Mạc Đăng Dung vẫn ngồi trước chồng hồ sơ.


Bên ngoài.

Gió đêm luồn qua những khe cửa cũ.

Phát ra những âm thanh khe khẽ.


Nhưng anh không nghe thấy.


Toàn bộ sự chú ý đều tập trung vào những tờ giấy trước mặt.


Ba bộ hồ sơ.


Ba địa phương.


Ba người ký tên khác nhau.


Nhưng cùng một nét chữ.


Đăng Dung lấy một tờ giấy trắng.

Đặt ba bản báo cáo cạnh nhau.


Rồi dùng bút đánh dấu.


Nét hất cuối chữ.


Độ nghiêng của câu.


Khoảng cách giữa các dòng.


Tất cả đều giống nhau.


Nếu không nhìn kỹ.

Không ai nhận ra.


Nhưng một khi đã nhận ra.

Không thể giả vờ như không thấy nữa.


Anh ngả người ra sau.

Nhắm mắt.


Ai đó đang giả mạo chữ ký.


Hoặc.


Có người đang ký thay cho nhiều quan viên.


Cả hai khả năng đều nguy hiểm.


Bởi nó có nghĩa:

Các báo cáo không còn đáng tin.


Mà khi báo cáo không đáng tin.


Toàn bộ triều đình giống như người đi trong sương mù.


Tin vào thứ không tồn tại.


Một tiếng gõ nhẹ vang lên.


Cộc.


Cộc.


Cộc.


Đăng Dung mở mắt.


Ngoài cửa.

Là người giữ kho lưu trữ.


Lão nhân già đứng đó.

Trên tay cầm một chiếc đèn khác.


“Trời tối rồi.”


Ông nói.


“Kho sắp đóng.”


Đăng Dung đứng dậy.

Hành lễ.


“Cảm ơn lão trượng.”


Ông già nhìn đống giấy trên bàn.


Ánh mắt dừng lại lâu hơn bình thường.


Rồi hỏi:


“Đại nhân đang tìm gì?”


“Chỉ vài sai lệch nhỏ.”


Ông lão cười.


Một nụ cười rất lạ.


“Ở đây.”


“Cái gì cũng bắt đầu từ vài sai lệch nhỏ.”


Đăng Dung nhìn ông.


“Lão trượng làm ở đây bao lâu rồi?”


“Ba mươi năm.”


“Ba mươi năm?”


“Ừ.”


Ông gật đầu.


“Đủ lâu để thấy rất nhiều người đến.”


“Và rất nhiều người đi.”


Đăng Dung định hỏi thêm.


Nhưng ông lão đã quay lưng.


Trước khi bước đi.


Ông dừng lại.


Nói một câu.


“Đôi khi.”


“Biết ít lại sống lâu hơn.”


Rồi biến mất trong bóng tối cuối hành lang.


Đăng Dung đứng yên.


Trong lòng nặng trĩu.


Đây đã là người thứ ba cảnh báo anh.


Lê Quang Khải.


Người giữ kho.


Và cả ánh mắt kỳ lạ của vị quan già ở Đại Điện Thiên Long.


Tất cả dường như đang nói cùng một điều.


Dừng lại.


Nhưng không ai nói rõ vì sao.


Không ai nói rõ điều gì đang chờ phía trước.


Đó mới là thứ đáng sợ.




Đêm khuya.


Đăng Dung trở về nơi ở.


Con đường trong hoàng thành gần như vắng lặng.


Đèn lồng treo dưới mái hiên lay động theo gió.


Ánh sáng vàng nhạt trải dài trên nền đá.


Anh mở cửa phòng.


Bước vào.


Theo thói quen.

Anh định thắp đèn.


Nhưng rồi khựng lại.


Trên bàn.


Có một vật gì đó.


Một tờ giấy.


Mỏng.


Được gấp làm đôi.


Đăng Dung lập tức cảnh giác.


Anh tiến tới.


Căn phòng hoàn toàn không có dấu hiệu bị lục soát.


Không mất thứ gì.


Không có gì xáo trộn.


Chỉ xuất hiện thêm tờ giấy ấy.


Anh mở ra.


Bên trong chỉ có một dòng chữ.


Không ký tên.


Không dấu ấn.


Chỉ một câu ngắn.


“Có những con số không nên được đếm.”


Đăng Dung đọc lại.


Một lần.


Hai lần.


Ba lần.


Mực vẫn còn mới.


Có nghĩa là người để lại tờ giấy vừa rời đi không lâu.


Anh lao ra cửa.


Hành lang trống rỗng.


Chỉ còn tiếng gió.


Không một bóng người.


Một cảm giác lạnh lẽo dâng lên.


Không phải vì lời nhắn.


Mà vì một điều khác.


Ai đó biết anh đang điều tra.


Ai đó biết anh đang xem hồ sơ.


Và người đó có thể ra vào nơi ở của anh mà không bị phát hiện.




Sáng hôm sau.


Đăng Dung tới Hộ Bộ sớm hơn thường lệ.


Tờ giấy vẫn được giữ trong tay áo.


Anh chưa nói với ai.


Không phải vì sợ.


Mà vì chưa biết nên tin ai.


Ngay khi bước vào phòng.


Anh phát hiện trên bàn đã có thêm một chồng hồ sơ mới.


Một thư lại trẻ đang sắp xếp giấy tờ.


“Đây là gì?”


“Hồ sơ vận chuyển bổ sung.”


“Ở đâu ra?”


“Không rõ.”


“Người ta đưa tới từ sáng sớm.”


Đăng Dung ngồi xuống.


Mở tập hồ sơ.


Trang đầu tiên hiện ra.


Kho lương Đông Bình.


Trang thứ hai.


Kho lương Nam Giang.


Trang thứ ba.


Một cái tên mới.


Kho lương Thanh Hà.


Đăng Dung đọc nhanh.


Rồi bỗng nhiên dừng lại.


Con số tồn kho.


11.500 thạch.


Con dấu hợp lệ.


Chữ ký hợp lệ.


Nhưng khi nhìn kỹ.


Anh thấy thứ quen thuộc.


Nét bút.


Lại là cùng một người.


Địa phương thứ ba.


Con số thứ ba.


Bằng chứng thứ ba.


Đăng Dung chậm rãi đặt hồ sơ xuống.


Ngoài cửa sổ.


Một đàn chim bay ngang bầu trời sáng sớm.


Trong sân.


Tiếng người qua lại vẫn bình thường.


Triều đình vẫn vận hành.


Mọi thứ vẫn diễn ra như chưa có gì xảy ra.


Nhưng anh biết.


Kể từ khoảnh khắc này.


Không thể quay lại được nữa.


Bởi giờ đây.


Anh không còn nghi ngờ.


Anh đã chắc chắn.


Có một bàn tay vô hình.


Đang sửa đổi những con số của cả một đất nước.


Và điều đáng sợ nhất.


Có lẽ đó chỉ mới là phần nổi của tảng băng.

📝 1,404 từ 📅 19/06/2026 👁 5 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!