QUYỂN I: BIỂN VÀ RỒNG

Chương 4 – Bên Kia Chân Trời

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

Sau đám tang cha.

Mạc Đăng Dung thay đổi.


Không ai nhận ra ngay.


Bởi bên ngoài.

Cậu vẫn là cậu bé làng chài ấy.


Vẫn kéo lưới.


Vẫn phụ mẹ gánh cá ra chợ.


Vẫn vật nhau với đám thanh niên trong làng.


Nhưng bên trong.

Có thứ gì đó đã khác.


Đôi mắt.


Cậu bắt đầu nhìn mọi thứ lâu hơn.


Nghĩ nhiều hơn.


Ít cười hơn.


Và thường xuyên ngồi một mình trên mỏm đá nhìn biển.


Như thể đang chờ câu trả lời.


Nhưng biển không trả lời ai cả.


Một buổi sáng đầu đông.


Một đoàn thuyền lạ cập bến.


Không phải thuyền đánh cá.


Không phải thuyền buôn bình thường.


Mà là thuyền của một viên quan đi kinh lý vùng duyên hải.


Đối với dân làng.

Đó là chuyện lớn.


Người ta bỏ cả việc để chạy ra xem.


Trẻ con chen chúc.


Người lớn xì xào.


Đăng Dung cũng có mặt.


Cậu đứng phía sau đám đông.


Quan sát.


Giống như đang nhìn một thế giới khác.


Viên quan bước xuống thuyền.


Áo gấm.


Đai ngọc.


Theo sau là lính hầu.


Người dân cúi đầu.


Nhường đường.


Đăng Dung không cúi.


Không phải vì bất kính.


Mà vì tò mò.


Cậu muốn nhìn rõ.


Muốn hiểu điều gì khiến tất cả mọi người kính sợ như vậy.


Đúng lúc ấy.

Một chuyện xảy ra.


Một kiện hàng lớn được khiêng từ thuyền xuống.


Một người lính trượt chân.


Kiện hàng rơi.


Đúng về phía viên quan.


Mọi chuyện diễn ra quá nhanh.


Không ai phản ứng kịp.


Ngoại trừ một cậu bé làng chài.


Đăng Dung lao tới.


Hai tay đỡ lấy góc kiện hàng.


Cả thân người bị kéo chúi xuống.


Vai đau như muốn gãy.


Nhưng cuối cùng kiện hàng cũng dừng lại.


Không đè trúng ai.


Bến cảng im phăng phắc.


Tất cả nhìn cậu.


Ngay cả viên quan cũng vậy.


Ông ta ngạc nhiên.


Không phải vì chuyện cứu người.


Mà vì sức mạnh.


Một đứa trẻ như thế.


Lại giữ được một kiện hàng mà hai người lính trưởng thành còn không giữ nổi.


Viên quan bước tới.


Nhìn Đăng Dung từ đầu tới chân.


Rồi hỏi:

“Tên ngươi là gì?”


Cậu đáp:

“Mạc Đăng Dung.”


“Bao nhiêu tuổi?”


“Mười bốn.”


Viên quan gật đầu.


Một lúc sau.


Ông hỏi câu tiếp theo.


Câu hỏi làm thay đổi cuộc đời cậu.


“Ngươi có muốn rời nơi này không?”


Đăng Dung sững người.


Gió biển thổi qua bến.


Những cánh buồm phía xa rung lên.


Trong đầu cậu hiện lên hình ảnh mỏm đá quen thuộc.


Ngôi nhà nhỏ.


Mẹ.


Ngôi mộ cha.


Và chân trời vô tận ngoài kia.


Không ai biết.


Nhưng thật ra.


Cậu đã trả lời câu hỏi ấy từ rất lâu.


Từ những chiều ngồi nhìn mặt biển.


Từ ngày cha mất.


Từ ngày hiểu rằng thế giới rộng lớn hơn ngôi làng này.


Đăng Dung ngẩng đầu.


Nhìn thẳng vào mắt viên quan.


“Có.”


Chỉ một chữ.


Nhưng không hề do dự.


Viên quan cười.


Lần đầu tiên.


Một nụ cười thật sự.


“Tốt.”


Ông quay người bước đi.


Nhưng trước khi lên thuyền.


Ông nói vọng lại.


“Một tháng nữa ta quay lại.”

“Nếu ngươi vẫn muốn đi…”

“Hãy lên thuyền.”


Đoàn người rời đi.


Bến cảng dần trở lại bình thường.


Nhưng với Mạc Đăng Dung.


Không gì còn bình thường nữa.


Chiều hôm ấy.


Cậu ra mỏm đá.


Ngồi một mình.


Biển xanh thẳm.


Mặt trời đỏ rực đang chìm xuống chân trời.


Giống hệt hàng trăm buổi chiều trước.


Nhưng khác hoàn toàn.


Bởi lần đầu tiên.


Chân trời không còn là giấc mơ.


Nó đã mở cửa.


Phía sau lưng.


Tiếng bước chân vang lên.


Là mẹ cậu.


Bà ngồi xuống cạnh con trai.


Rất lâu không nói gì.


Cuối cùng mới hỏi:

“Con muốn đi thật sao?”


Đăng Dung nhìn biển.


“Dạ.”


Người mẹ im lặng.


Gió làm vài sợi tóc bạc bay trước mặt bà.


Một lúc lâu sau.


Bà mới khẽ nói:

“Cha con ngày trước cũng luôn nhìn về phía chân trời.”


Đăng Dung quay sang.


Lần đầu tiên trong nhiều năm.


Bà kể về người cha lúc còn trẻ.


Rằng ông từng muốn đi xa.


Từng muốn nhìn thế giới.


Nhưng cuối cùng ở lại.


Vì gia đình.


Vì cuộc sống.


Vì trách nhiệm.


Người mẹ mỉm cười buồn.


“Có lẽ…”

“Những giấc mơ chưa đi hết.”

“Nên chúng tìm đến con.”


Đăng Dung không biết phải trả lời thế nào.


Hai mẹ con ngồi cạnh nhau.


Nhìn mặt trời chìm dần xuống biển.


Không ai nói thêm.


Nhưng cả hai đều hiểu.


Một tháng nữa.


Mọi thứ sẽ thay đổi.


Và rất xa về phía Tây.


Sau những cánh đồng.


Sau những con sông.


Sau những ngọn núi.


Có một kinh thành đang chờ.


Có những cuộc tranh đoạt đang hình thành.


Có những số phận sắp va chạm nhau.


Nhưng lúc này.


Chỉ có biển.


Và một cậu bé làng chài.


Đang chuẩn bị bước qua cánh cửa đầu tiên của định mệnh.


Hết Chương 4.

📝 1,365 từ 📅 16/06/2026 👁 4 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!