QUYỂN I: BIỂN VÀ RỒNG

Chương 5 – Con Đường Rời Biển

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

Một tháng trôi qua rất nhanh.


Đối với người sắp ra đi.

Một tháng ngắn như một cái chớp mắt.


Đối với người sắp ở lại.

Một tháng dài như cả mùa đông.


Những ngày cuối cùng ở làng.

Mạc Đăng Dung làm việc nhiều hơn bình thường.


Sáng kéo lưới.


Trưa sửa thuyền.


Chiều gánh cá.


Tối chẻ củi.


Như thể muốn ghi nhớ từng việc quen thuộc.


Như thể biết rằng sau này.

Sẽ có những thứ không bao giờ quay lại nữa.


Người trong làng đều biết chuyện.


Họ nhìn cậu bằng ánh mắt khác.


Có người ghen tị.


Có người ngưỡng mộ.


Có người lắc đầu.


“Lên kinh thành?”


“Một thằng nhóc làng chài?”


“Rồi cũng về thôi.”


Đăng Dung không cãi.


Cậu chỉ cười.


Cha cậu từng dạy:

“Muốn biết nước sâu bao nhiêu.

Đừng hỏi.

Hãy bước xuống.”


Ngày lên đường.

Trời rất đẹp.


Biển lặng.


Gió nhẹ.


Như thể biển đang tiễn một đứa con.


Cả làng ra bến.


Người ta mang cho cậu đủ thứ.


Một túi gạo.


Một con cá khô.


Một đôi dép rơm.


Một con dao nhỏ.


Không đáng giá bao nhiêu.


Nhưng chứa đầy tình nghĩa.


Người cuối cùng đến là lão Hòe.


Lão ngư dân từng bị cậu lấy trộm giỏ cá năm nào.


Lão đưa cho cậu một vật.


Một chiếc móc câu bằng đồng.


Đã cũ.


Đã sẫm màu vì nước biển.


“Cha mày từng dùng nó.”


Đăng Dung ngẩn người.


Lão Hòe nói tiếp:

“Ngày ông ấy mất.

Người ta tìm thấy nó mắc trong mảnh lưới trôi dạt.”


Lần đầu tiên.


Từ ngày cha chết.


Đăng Dung thấy mắt mình cay cay.


Cậu nhận lấy chiếc móc câu.


Nắm thật chặt.


Như thể đang nắm lấy bàn tay người cha từ quá khứ.


Đúng lúc ấy.


Tiếng tù và vang lên.


Con thuyền của viên quan đã tới.


Người mẹ bước đến.


Bà chỉnh lại cổ áo cho con trai.


Giống như lúc cậu còn nhỏ.


Rồi bà lấy trong tay áo ra một túi vải.


Bên trong là vài đồng tiền.


Toàn bộ số tiền dành dụm của bà.


Đăng Dung lắc đầu.


“Con không lấy.”


Người mẹ nghiêm mặt.


“Ta không đưa cho con để tiêu.”


“Vậy để làm gì?”


Bà nhìn cậu.


Rất lâu.


Rồi nói:

“Để khi nhớ nhà quá.”

“Con biết mình vẫn còn nơi để quay về.”


Đăng Dung cúi đầu.


Không dám nhìn mẹ nữa.


Bởi nếu nhìn.

Có lẽ cậu sẽ không đi nổi.


Tiếng gọi từ thuyền vang lên.


Đã đến giờ.


Cậu bước xuống cầu gỗ.


Mỗi bước.


Lại thấy nặng hơn.


Khi gần lên thuyền.


Đăng Dung quay lại.


Cả làng đứng đó.


Lão Hòe.


Những người bạn.


Những đứa trẻ.


Người mẹ.


Tất cả đều nhỏ dần trong mắt cậu.


Người mẹ không khóc.


Chỉ đứng yên.


Mỉm cười.


Nụ cười mà sau này.

Mạc Đăng Dung sẽ nhớ suốt đời.


Con thuyền từ từ rời bến.


Mặt biển mở rộng phía trước.


Ngôi làng nhỏ lùi dần về phía sau.


Đăng Dung đứng ở mũi thuyền.


Không nói gì.


Người thủy thủ bên cạnh hỏi:

“Nhóc.”

“Lần đầu đi xa à?”


Đăng Dung gật đầu.


Người kia cười.


“Rồi sẽ quen.”


Đăng Dung nhìn đường chân trời.


Khẽ đáp:

“Tôi không muốn quen.”


Người thủy thủ ngạc nhiên.


“Vì sao?”


Đăng Dung nhìn biển.


Rất lâu.


Rồi nói:

“Nếu quen quá.”

“Người ta sẽ không còn thấy thế giới rộng lớn nữa.”


Người thủy thủ bật cười.


Nhưng trong lòng có chút ngạc nhiên.


Thằng nhóc này.


Nói chuyện không giống trẻ con.


Mặt trời dần lên cao.


Con thuyền hướng về phương Tây.


Nơi có những thành quách.


Những quan lớn.


Những âm mưu.


Những giấc mơ.


Và những cơn bão còn lớn hơn biển rất nhiều.


Mạc Đăng Dung chưa biết điều đó.


Nhưng định mệnh đã bắt đầu chuyển bánh.


Ở rất xa.


Tại một ngôi làng khác.


Một cậu bé gầy gò đang ngồi đọc sách dưới gốc cây.


Cậu ngẩng đầu nhìn đàn chim bay qua.


Rồi khép cuốn sách lại.


Không ai biết.


Nhiều năm sau.


Người đời sẽ gọi cậu là:

Nguyễn Bỉnh Khiêm.


Và một ngày nào đó.


Con đường của hai con người ấy.


Sẽ giao nhau.


Thay đổi vận mệnh của cả một thời đại.


Hết Chương 5.

📝 1,145 từ 📅 16/06/2026 👁 3 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!