QUYỂN I: BIỂN VÀ RỒNG

Chương 6 – Kinh Thành

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

Đăng Dung chưa từng thấy một con sông lớn như vậy.


Con thuyền đi nhiều ngày.


Rời biển.


Đi vào những nhánh sông rộng lớn.


Hai bên bờ.

Làng mạc nối tiếp nhau.


Những cánh đồng trải dài đến tận chân trời.


Những bến chợ đông đúc.


Những đoàn thuyền buôn ngược xuôi.


Càng đi sâu vào đất liền.


Đăng Dung càng nhận ra một điều.


Thế giới lớn hơn cậu tưởng rất nhiều.


Và ngôi làng ven biển của mình.


Chỉ là một chấm nhỏ.


Một buổi sáng.


Người thủy thủ già gọi cậu.


“Nhóc.”


Đăng Dung quay lại.


“Nhìn kìa.”


Ông chỉ về phía trước.


Mạc Đăng Dung nheo mắt.


Ban đầu.

Cậu chỉ thấy một đường mờ mờ trong sương.


Sau đó.


Những bức tường thành hiện ra.


Rồi những mái ngói.


Rồi những cổng lớn.


Rồi những tháp canh.


Càng lúc càng rõ.


Cho đến khi cậu hiểu.


Đó là kinh thành.


Thăng Long.


Trái tim của thiên hạ.


Đăng Dung đứng lặng.


Bởi lần đầu tiên.


Cậu thấy thứ gì đó lớn hơn biển.


Biển rộng.


Nhưng kinh thành cao.


Biển mạnh.


Nhưng kinh thành đáng sợ.


Người thủy thủ nhìn vẻ mặt cậu rồi cười.


“Choáng à?”


Đăng Dung gật đầu.


Người kia bật cười.


“Ai mới tới đây cũng vậy.”


Rồi ông nói thêm.


“Nhưng nhớ kỹ.”

“Thứ đáng sợ nhất trong kinh thành không phải tường thành.”


“Vậy là gì?”


Người thủy thủ nhổm người nhìn về phía những mái nhà xa xa.


“Con người.”


Đăng Dung không hiểu.


Nhưng nhiều năm sau.


Cậu sẽ nhớ rất rõ câu nói này.


Con thuyền cập bến.


Ngay lập tức.


Âm thanh ập tới như một cơn sóng.


Tiếng người mua bán.


Tiếng xe kéo.


Tiếng ngựa hí.


Tiếng trẻ con.


Tiếng gọi hàng.


Tiếng cãi vã.


Tiếng cười.


Hàng nghìn âm thanh trộn lẫn.


Mạc Đăng Dung chưa từng nghe một nơi nào ồn ào đến vậy.


Ở làng cậu.


Người ta biết tên nhau.


Ở đây.


Không ai biết ai.


Dòng người chuyển động không ngừng.


Như dòng nước lũ.


Nếu đứng yên.


Sẽ bị cuốn đi.


Viên quan dẫn đoàn người tiến vào thành.


Đăng Dung đi phía sau.


Mắt không ngừng quan sát.


Mọi thứ đều mới lạ.


Những cửa hàng lớn.


Những người mặc lụa.


Những xe hàng đầy ắp hàng hóa.


Những ngôi nhà hai tầng.


Những biển hiệu sơn son thếp vàng.


Thế giới này khác hoàn toàn với biển.


Đột nhiên.


Một tiếng quát vang lên.


Đám đông lập tức tách ra.


Một cỗ kiệu lớn tiến tới.


Lính hộ vệ đi hai bên.


Người dân vội vàng cúi đầu.


Có người gần như quỳ xuống.


Đăng Dung đứng nhìn.


Không hiểu.


Người bên cạnh kéo tay cậu.


“Đừng nhìn.”


“Tại sao?”


“Quan lớn.”


Đăng Dung vẫn nhìn.


Tấm rèm kiệu khẽ lay động.


Bên trong chỉ là một con người.


Không hơn.


Không kém.


Nhưng mọi người đều sợ.


Cậu bắt đầu hiểu.


Ở nơi này.


Sức mạnh không nằm trong cơ bắp.


Mà nằm ở quyền lực.


Buổi chiều.


Đoàn người tới phủ của viên quan.


Đăng Dung được phân việc trong đội gia nhân.


Công việc đầu tiên.


Khiêng nước.


Không vẻ vang.


Không thú vị.


Nhưng cậu không thất vọng.


Bởi cậu hiểu.


Muốn leo lên cao.


Trước hết phải đứng được ở dưới.


Tối hôm đó.


Sau khi mọi người ngủ.


Đăng Dung một mình đi ra sân sau.


Ngước nhìn bầu trời.


Kinh thành cũng có sao.


Nhưng không sáng như ở biển.


Khói bếp.


Đèn đuốc.


Và bụi đường làm ánh sao nhạt đi.


Lần đầu tiên.


Cậu thấy nhớ nhà.


Nhớ mùi cá.


Nhớ tiếng sóng.


Nhớ mỏm đá quen thuộc.


Nhớ mẹ.


Trong túi áo.


Chiếc móc câu của cha vẫn còn đó.


Đăng Dung lấy ra.


Ngắm thật lâu.


Rồi nắm chặt.


Như thể muốn giữ lại một phần biển cả trong lòng.


Đúng lúc ấy.


Tiếng hai người nói chuyện vọng tới từ góc sân.


Có lẽ là gia nhân.


Họ không biết cậu đang ở đây.


Một người nói nhỏ:

“Nghe chưa?”

“Trong triều lại có chuyện rồi.”


Người kia thở dài.


“Ngày nào chẳng có chuyện.”


“Nghe bảo các phe đang đấu nhau dữ lắm.”


“Rồi dân lại khổ.”


Họ bỏ đi.


Để lại khoảng sân yên tĩnh.


Đăng Dung ngồi đó.


Lần đầu tiên nghe thấy những lời như vậy.


Triều đình.


Phe phái.


Quyền lực.


Đó là những thứ rất xa lạ.


Nhưng cậu có linh cảm.


Một ngày nào đó.


Những thứ ấy sẽ liên quan đến mình.


Rất sâu sắc.


Xa xa.


Tiếng trống canh đầu tiên vang lên trong đêm.


Thăng Long chìm dần vào bóng tối.


Nhưng bên dưới vẻ bình yên ấy.


Những dòng chảy vô hình đã bắt đầu chuyển động.


Và Mạc Đăng Dung.


Đứa con của biển.


Đã bước chân vào trung tâm của cơn bão.


Hết Chương 6.

📝 1,308 từ 📅 17/06/2026 👁 2 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!