QUYỂN I: BIỂN VÀ RỒNG

Chương 7 – Hai Loại Người

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

Đăng Dung thức dậy khi trời còn chưa sáng.


Tiếng gà chưa gáy.


Tiếng chuông chùa còn chưa vang.


Nhưng sân phủ đã có người đi lại.


Ở kinh thành.

Người ta dậy sớm hơn biển.


Và ngủ muộn hơn biển.


Ngày đầu tiên làm việc.

Đăng Dung được giao gánh nước.


Từ giếng sau phủ.


Đến nhà bếp.


Từ nhà bếp.


Đến khu nội viện.


Lặp đi lặp lại.


Không ai quan tâm cậu là ai.


Không ai hỏi cậu từ đâu đến.


Đối với mọi người.


Cậu chỉ là một gia nhân mới.


Một hạt cát giữa sa mạc.


Nhưng Đăng Dung không bực.


Bởi cậu đang quan sát.


Người vùng biển có một thói quen.


Muốn hiểu con nước.


Phải nhìn thật lâu.


Muốn hiểu kinh thành.


Cũng vậy.


Đến giữa trưa.


Một chuyện xảy ra.


Một gia nhân già làm đổ khay trà.


Chỉ một chén trà.


Vỡ trên nền gạch.


Nhưng quản sự nổi giận.


Tát ông lão ngã xuống đất.


Mọi người cúi đầu.


Không ai dám nói.


Ông lão đã ngoài sáu mươi.


Tóc bạc gần hết.


Hai tay run rẩy.


Liên tục xin lỗi.


Nhưng quản sự vẫn chửi.


Như thể đối diện không phải con người.


Mà là một con vật.


Đăng Dung đứng xa xa.


Hai bàn tay siết chặt.


Máu nóng bốc lên.


Ở làng cậu.


Không ai đối xử với người già như vậy.


Dù nghèo.


Dù khổ.


Người ta vẫn kính trọng tuổi tác.


Cuối cùng.


Cậu bước tới.


“Ông ấy có bị thương không?”


Cả sân im lặng.


Quản sự quay lại.


Nhìn cậu.


Ánh mắt đầy khó chịu.


“Ngươi là ai?”


“Gia nhân mới.”


“Vậy thì lo việc của ngươi.”


Đăng Dung nhìn ông lão đang cố đứng dậy.


Rồi nhìn quản sự.


“Ông ấy đâu cố ý.”


Không khí lập tức đông cứng.


Một gia nhân mới.


Dám cãi quản sự.


Đó không phải can đảm.


Theo nhiều người.


Đó là ngu xuẩn.


Quản sự bước tới.


Mặt đỏ bừng.


“Ngươi muốn dạy ta làm việc?”


Đăng Dung không lùi.


Một bước cũng không.


Ở biển.


Nếu lùi trước sóng.


Sẽ ngã.


Nhưng đúng lúc ấy.


Một giọng nói vang lên.


“Tất cả đang làm gì vậy?”


Mọi người đồng loạt cúi đầu.


Viên quan bước vào sân.


Người đã đưa Đăng Dung từ làng chài tới đây.


Ông nhìn quanh.


Nhìn quản sự.


Nhìn ông lão.


Nhìn Đăng Dung.


Không ai nói gì.


Nhưng ông hiểu gần hết.


Quản sự lập tức đổi giọng.


“Dạ… chỉ là hiểu lầm nhỏ.”


Viên quan gật đầu.


Rồi quay sang Đăng Dung.


“Đi theo ta.”


Đăng Dung bước theo.


Tim đập mạnh.


Không biết mình sắp bị đuổi hay bị phạt.


Hai người đi qua nhiều hành lang.


Cuối cùng tới một khu vườn yên tĩnh.


Viên quan ngồi xuống ghế đá.


Ra hiệu cho cậu đứng trước mặt.


Một lúc lâu.


Ông mới hỏi:


“Ngươi thấy gì ở kinh thành?”


Đăng Dung ngạc nhiên.


Không hiểu vì sao lại hỏi như vậy.


Nhưng vẫn trả lời thật.


“Đông người.”


“Ừ.”


“Giàu có.”


“Ừ.”


Đăng Dung suy nghĩ.


Rồi nói tiếp:


“Và bất công.”


Lần đầu tiên.


Viên quan cười.


Không phải cười nhạo.


Mà là cười thích thú.


“Ngươi thấy nhanh hơn ta tưởng.”


Ông đứng dậy.


Đi tới hồ nước.


Nhặt một viên sỏi.


Ném xuống mặt hồ.


Những vòng sóng lan ra.


“Ở biển.”


Ông nói.


“Có loại người mạnh nhờ cơ bắp.”


Đăng Dung gật đầu.


Điều đó cậu hiểu.


“Nhưng ở kinh thành.”


Viên quan nhìn những vòng nước đang lan rộng.


“Có loại người mạnh nhờ thứ khác.”


“Thứ gì?”


Ông quay lại.


Nhìn thẳng vào mắt cậu.


“Quyền lực.”


Đăng Dung im lặng.


Viên quan tiếp tục.


“Ngươi có thể đánh ngã mười người.”


“Nhưng một tờ giấy có con dấu.”


“Có thể lấy đi mạng sống của một trăm người.”


Gió thổi qua mặt hồ.


Làm những vòng sóng biến mất.


Đăng Dung nhìn mặt nước.


Trong đầu hiện lên hình ảnh buổi sáng.


Ông lão bị tát.


Không phải vì quản sự khỏe hơn.


Mà vì quản sự có quyền.


Lần đầu tiên.


Một cánh cửa khác mở ra trong tâm trí cậu.


Một thế giới mới.


Nơi sức mạnh không nằm trong cánh tay.


Mà nằm trong vị trí.


Trong địa vị.


Trong quyền lực.


Khi rời khu vườn.


Viên quan gọi cậu lại.


“Đăng Dung.”


“Dạ?”


Ông nhìn cậu rất lâu.


Rồi hỏi:


“Nếu một ngày.”


“Ngươi có quyền lực.”


“Ngươi sẽ làm gì?”


Câu hỏi đến quá bất ngờ.


Đăng Dung đứng lặng.


Rồi nhớ tới người cha đã mất.


Nhớ mẹ.


Nhớ ông lão sáng nay.


Nhớ ngôi làng nhỏ bên biển.


Cuối cùng cậu đáp:


“Tôi không biết.”

“Nhưng tôi sẽ không để người yếu bị chà đạp.”


Viên quan không nói gì.


Chỉ khẽ gật đầu.


Nhưng trong mắt ông xuất hiện một tia suy nghĩ.


Bởi đôi khi.


Một câu nói của tuổi trẻ.


Có thể quyết định cả cuộc đời.


Chiều hôm ấy.


Đăng Dung trở lại công việc thường ngày.


Gánh nước.


Chẻ củi.


Quét sân.


Bên ngoài chẳng có gì thay đổi.


Nhưng bên trong.


Có một hạt giống vừa được gieo xuống.


Một hạt giống mang tên:

Khát vọng.


Nhiều năm sau.


Khi thiên hạ rung chuyển vì cái tên Mạc Đăng Dung.


Không ai biết.


Mọi thứ bắt đầu từ một sân phủ nhỏ.


Một ông lão bị tát.


Và một câu hỏi bên hồ nước.


Hết Chương 7.

📝 1,443 từ 📅 17/06/2026 👁 2 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!