QUYỂN II – BÓNG TỐI SAU NGAI VÀNG

Chương 20 – Vùng Đất Thuế Máu

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

Bảy ngày sau.

Đoàn xe ngựa rời khỏi kinh thành.

Con đường phía bắc kéo dài giữa những cánh đồng rộng lớn.

Mạc Đăng Dung ngồi trong xe.

Nhìn cảnh vật lướt qua khung cửa.

Đây là lần đầu tiên kể từ khi vào triều.

Anh rời xa trung tâm quyền lực lâu đến vậy.

Ban đầu.

Mọi thứ vẫn bình thường.

Ruộng đồng.

Làng mạc.

Chợ phiên.

Người dân.

Không khác gì những vùng khác của Đại Việt.

Nhưng càng đi xa.

Đăng Dung càng nhận ra điều gì đó.

Người dân ở đây ít nói.

Quá ít nói.

Khi thấy quan sai.

Họ cúi đầu rất nhanh.

Rồi tránh đi.

Không phải kính trọng.

Mà giống sợ hãi.

Ngày thứ chín.

Đoàn xe tới Hà Bắc.

Phủ thành Hà Bắc nhỏ hơn kinh thành rất nhiều.

Nhưng lại giàu có bất thường.

Đường lát đá.

Nhà cửa kiên cố.

Kho hàng san sát.

Thương nhân ra vào tấp nập.

Một vùng đất thịnh vượng.

Ít nhất nhìn từ bên ngoài.

Tri phủ Hà Bắc đích thân ra đón.

Tên là Tôn Văn Đức.

Khoảng năm mươi tuổi.

Mập mạp.

Luôn cười.

Luôn thân thiện.

Một kiểu người khiến ai gặp cũng thấy dễ chịu.

“Mạc đại nhân.”

“Hà Bắc hân hạnh được đón tiếp.”

Ông ta cười rất tươi.

“Hy vọng ngài sẽ thích nơi này.”

Đăng Dung cũng cười.

“Ta cũng hy vọng vậy.”

Nhưng trong lòng.

Anh đã bắt đầu cảnh giác.

Bởi Trần Mặc từng nói.

Ở những nơi bí mật được che giấu tốt nhất.

Mọi người thường cười nhiều nhất.

Ba ngày đầu.

Không có gì bất thường.

Hồ sơ đầy đủ.

Sổ sách đầy đủ.

Thuế má đầy đủ.

Thậm chí còn quá đầy đủ.

Mọi thứ ở Hà Bắc.

Giống như được chuẩn bị sẵn cho người kiểm tra.

Đến ngày thứ tư.

Đăng Dung quyết định rời phủ thành.

Tự mình đi thực địa.

Không báo trước.

Không mang theo đoàn hộ tống.

Buổi chiều.

Anh tới một ngôi làng nhỏ cách phủ thành gần hai mươi dặm.

Tên là An Lộc.

Ngôi làng nghèo.

Nghèo hơn rất nhiều so với phủ thành.

Nhà tranh.

Đường đất.

Trẻ con gầy gò.

Một sự đối lập kỳ lạ.

Chỉ cách nhau vài giờ đi bộ.

Nhưng giống như hai thế giới khác nhau.

Đăng Dung ghé vào quán nước đầu làng.

Quán chỉ có vài chiếc bàn gỗ cũ.

Một ông lão đang ngồi uống trà.

“Cho ta một chén trà.”

Đăng Dung nói.

Ông chủ quán gật đầu.

Không hỏi thêm gì.

Một lúc sau.

Ông lão ở bàn bên bất ngờ lên tiếng.

“Người từ kinh thành?”

Đăng Dung nhìn sang.

“Vì sao cụ biết?”

Ông lão cười.

“Dân làng này không có đôi giày đẹp như vậy.”

Đăng Dung bật cười.

Lần đầu tiên sau nhiều ngày.

Một cuộc trò chuyện tự nhiên.

“Cụ sống ở đây lâu chưa?”

“Cả đời.”

“Vậy chắc cụ hiểu nơi này lắm.”

Ông lão nhấp một ngụm trà.

Rồi hỏi ngược.

“Ngài muốn biết điều gì?”

“Thuế.”

Chiếc chén trà trong tay ông lão dừng lại.

Chỉ một thoáng.

Nhưng đủ để nhận ra.

“Thuế à.”

Ông lão lặp lại.

Như đang cân nhắc điều gì đó.

“Ngài biết không.”

“Người dân ở đây có một câu.”

“Câu gì?”

Ông lão nhìn ra cánh đồng phía xa.

Giọng rất nhỏ.

“Trời lấy một phần.”

“Quan lấy hai phần.”

“Người chết lấy phần còn lại.”

Đăng Dung im lặng.

“Ý cụ là gì?”

Ông lão không trả lời trực tiếp.

Chỉ hỏi:

“Năm ngoái.”

“Ngài nghĩ làng này nộp bao nhiêu thuế?”

Đăng Dung nhớ con số trong hồ sơ.

“Khoảng ba ngàn lượng.”

Ông lão bật cười.

Một tiếng cười khô khốc.

“Ba ngàn?”

Ông chỉ ra ngoài đồng.

“Ngài thấy không?”

Đăng Dung nhìn theo.

Cánh đồng nhỏ.

Đất xấu.

Sản lượng thấp.

“Ngài nghĩ.”

“Chỗ đó làm ra ba ngàn lượng bạc?”

Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.

Anh chợt hiểu.

Con số trên giấy.

Và thực tế.

Không khớp.

Hoàn toàn không khớp.

“Cụ có biết số thật không?”

Đăng Dung hỏi.

Ông lão lắc đầu.

“Không ai biết.”

“Nhưng chúng tôi biết một chuyện.”

“Là gì?”

Ông nhìn thẳng vào mắt anh.

Lần đầu tiên.

Ánh mắt già nua ấy trở nên sắc bén.

“Thuế không phải thứ đáng sợ nhất.”

“Vậy là gì?”

Một khoảng lặng kéo dài.

Gió thổi qua quán nước.

Làm những tấm rèm cũ khẽ lay động.

Rồi ông lão đáp.

Từng chữ một.

“Những người thu thuế.”

Đăng Dung nhíu mày.

“Ngài chưa thấy họ.”

Ông lão nói.

“Nhưng rồi ngài sẽ thấy.”

“Và khi thấy.”

Nụ cười trên môi ông biến mất.

“Ngài sẽ hiểu vì sao dân Hà Bắc gọi thứ đó là…”

“Thuế máu.”

Đúng lúc ấy.

Từ ngoài đường.

Tiếng vó ngựa vang lên.

Dồn dập.

Nặng nề.

Ông lão lập tức im bặt.

Toàn bộ quán nước chìm vào yên lặng.

Những người dân cúi đầu.

Không ai nói thêm một lời.

Đăng Dung quay lại nhìn.

Ba kỵ sĩ mặc áo đen đang tiến vào làng.

Không mang quân phục triều đình.

Không mang cờ hiệu.

Nhưng tất cả mọi người đều sợ hãi.

Rất sợ hãi.

Một đứa trẻ đang chơi ngoài đường bị mẹ kéo vội vào nhà.

Một người bán hàng lập tức đóng quầy.

Những cánh cửa lần lượt khép lại.

Chỉ trong vài nhịp thở.

Ngôi làng đang sống động.

Bỗng biến thành một nơi chết lặng.

Ba kỵ sĩ đi ngang qua quán.

Ánh mắt lạnh lùng.

Quan sát tất cả.

Như những con sói đi giữa đàn cừu.

Một trong số họ dừng lại.

Nhìn thẳng về phía Đăng Dung.

Rất lâu.

Như muốn ghi nhớ khuôn mặt anh.

Rồi mới tiếp tục đi.

Ông lão lúc này mới thở ra.

Bàn tay run nhẹ.

“Đó là ai?”

Đăng Dung hỏi.

Ông lão nhìn con đường bụi mờ phía xa.

Gương mặt tái nhợt.

“Người thu thuế.”

“Nhưng họ không thuộc triều đình.”

Đăng Dung cảm thấy tim mình đập mạnh.

Bởi anh biết.

Mình vừa nhìn thấy thứ đầu tiên.

Thuộc về phần chìm của con quái vật.

Một hệ thống tồn tại song song với triều đình.

Hoạt động công khai.

Nhưng lại không xuất hiện trong bất kỳ hồ sơ nào.

Và nếu những người đó không thuộc triều đình.

Thì câu hỏi đáng sợ nhất là:

Ai mới thật sự đang cai trị Hà Bắc?

📝 2,048 từ 📅 20/06/2026 👁 3 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!