QUYỂN II – BÓNG TỐI SAU NGAI VÀNG
Chương 21 – Hắc Kỳ Hội
Đêm hôm đó.
—
Mạc Đăng Dung không trở về phủ thành ngay.
—
Anh thuê một căn phòng nhỏ phía sau quán nước.
—
Căn phòng cũ.
—
Tường đất.
—
Mái tranh.
—
Không khác gì hàng trăm căn phòng khác ở vùng quê Hà Bắc.
—
Nhưng nơi này có một lợi thế.
—
Người ta thường không để ý tới những nơi tầm thường.
—
—
—
Ngoài trời.
—
Gió đêm thổi qua những cánh đồng lúa.
—
Xa xa.
—
Tiếng chó sủa vọng lại từ cuối làng.
—
Mọi thứ đều bình thường.
—
Nhưng Đăng Dung biết.
—
Một điều gì đó không bình thường đang tồn tại nơi đây.
—
—
—
Anh trải tấm bản đồ Hà Bắc lên bàn.
—
Bên cạnh là sổ ghi chép.
—
Những ghi chú từ kinh thành.
—
Những con số thuế.
—
Những lời nói của ông lão.
—
Và ba kỵ sĩ áo đen.
—
—
—
Một câu hỏi cứ lặp đi lặp lại trong đầu.
—
Nếu họ không thuộc triều đình.
—
Vậy họ là ai?
—
—
—
Gần nửa đêm.
—
Có tiếng gõ cửa.
—
Hai tiếng.
—
Rất nhẹ.
—
—
—
Đăng Dung lập tức cảnh giác.
—
Tay đặt lên con dao nhỏ giấu trong tay áo.
—
“Ai?”
—
—
—
“Bán đèn lồng.”
—
Một giọng nói quen thuộc vang lên.
—
—
—
Đăng Dung mở cửa.
—
Trần Mặc đứng đó.
—
Áo dính bụi đường.
—
Như vừa đi một quãng đường rất xa.
—
—
—
“Ngươi theo dõi ta?”
—
Đăng Dung hỏi.
—
—
—
“Không.”
—
Trần Mặc đáp.
—
“Ta theo dõi những người đang theo dõi ngài.”
—
—
—
“Khác nhau sao?”
—
“Khác.”
—
“Rất nhiều.”
—
—
—
Người thanh niên tự nhiên kéo ghế ngồi xuống.
—
Nhìn tấm bản đồ trên bàn.
—
—
—
“Ngài gặp họ rồi?”
—
“Họ?”
—
“Ba kỵ sĩ áo đen.”
—
—
—
Đăng Dung gật đầu.
—
—
—
“Người dân gọi họ là người thu thuế.”
—
—
—
Trần Mặc bật cười.
—
Một tiếng cười không vui vẻ chút nào.
—
—
—
“Thu thuế?”
—
“Đó chỉ là tên đẹp.”
—
—
—
Anh chỉ vào bản đồ.
—
Một vùng rộng lớn phía bắc Hà Bắc.
—
—
—
“Ngài biết nơi này không?”
—
—
—
“Một phần vùng núi.”
—
Đăng Dung đáp.
—
—
—
“Ba mươi năm trước.”
—
“Đúng.”
—
“Ngày nay?”
—
—
—
Trần Mặc lắc đầu.
—
—
—
“Ngày nay.”
—
“Nó thuộc Hắc Kỳ Hội.”
—
—
—
Căn phòng bỗng yên lặng.
—
—
—
“Hắc Kỳ Hội?”
—
—
—
Đăng Dung chưa từng nghe cái tên đó.
—
Không có trong hồ sơ triều đình.
—
Không có trong các cuộc thảo luận ở Hộ Bộ.
—
Không tồn tại chính thức.
—
—
—
Giống hệt Người Gác Đêm.
—
Nhưng ở phía đối lập.
—
—
—
Trần Mặc nhìn ngọn đèn dầu.
—
Giọng thấp xuống.
—
—
—
“Khoảng hai mươi năm trước.”
—
“Họ chỉ là một nhóm thương nhân.”
—
—
—
“Buôn muối.”
—
“Buôn gạo.”
—
“Buôn trà.”
—
“Buôn ngựa.”
—
—
—
“Rồi sao?”
—
—
—
“Họ phát hiện một sự thật.”
—
—
—
“Điều gì?”
—
—
—
Trần Mặc nhìn thẳng vào mắt anh.
—
—
—
“Người kiểm soát dòng tiền.”
—
“Có quyền lực lớn hơn người kiểm soát luật pháp.”
—
—
—
Đăng Dung im lặng.
—
—
—
Bởi anh biết.
—
Điều đó có thể đúng.
—
—
—
“Họ bắt đầu cho vay.”
—
“Đầu tiên là nông dân.”
—
“Sau đó là địa chủ.”
—
“Rồi tới thương nhân.”
—
“Cuối cùng là quan lại.”
—
—
—
“Một ngày.”
—
“Người vay nhiều hơn người trả.”
—
“Và Hắc Kỳ Hội.”
—
“Trở thành chủ nợ của cả vùng.”
—
—
—
Gió đêm lùa qua khe cửa.
—
Làm ngọn lửa rung nhẹ.
—
—
—
“Triều đình không biết sao?”
—
Đăng Dung hỏi.
—
—
—
“Biết.”
—
—
—
“Có hành động không?”
—
—
—
“Không.”
—
—
—
“Tại sao?”
—
—
—
Lần này.
—
Trần Mặc cười.
—
—
—
“Bởi vì triều đình cũng vay.”
—
—
—
Đăng Dung cảm thấy như có ai vừa giội nước lạnh lên đầu.
—
—
—
“Ngươi nói…”
—
—
—
“Đúng.”
—
Trần Mặc gật đầu.
—
—
—
“Một số địa phương thiếu ngân sách.”
—
“Họ vay.”
—
“Một số công trình cần tiền.”
—
“Họ vay.”
—
“Một số quan viên cần giữ ổn định.”
—
“Họ cũng vay.”
—
—
—
“Và từ lúc đó.”
—
“Hắc Kỳ Hội không còn là thương hội nữa.”
—
—
—
“Mà là gì?”
—
—
—
“Một quốc gia trong quốc gia.”
—
—
—
Không khí trong phòng trở nên nặng nề.
—
—
—
Đăng Dung nhìn bản đồ.
—
Lần đầu tiên.
—
Anh hiểu vì sao mọi chuyện phức tạp đến vậy.
—
—
—
Nếu chỉ là vài tên tham quan.
—
Bắt là xong.
—
Nếu chỉ là vài kho lương giả.
—
Đóng lại là xong.
—
—
—
Nhưng đây là cả một hệ thống kinh tế.
—
Một hệ sinh thái.
—
Một mạng lưới quyền lực.
—
—
—
Cắt một mắt xích.
—
Toàn bộ miền Bắc có thể rung chuyển.
—
—
—
“Người đứng đầu là ai?”
—
Đăng Dung hỏi.
—
—
—
Lần đầu tiên.
—
Trần Mặc không trả lời ngay.
—
—
—
Rất lâu.
—
Rồi mới nói.
—
—
—
“Không ai biết.”
—
—
—
“Không ai?”
—
—
—
“Không ai.”
—
—
—
“Ngay cả Người Gác Đêm?”
—
—
—
Trần Mặc lắc đầu.
—
—
—
“Chúng ta chỉ biết một cái tên.”
—
—
—
“Cái tên gì?”
—
—
—
Người thanh niên nhìn ra màn đêm ngoài cửa sổ.
—
Ánh mắt lần đầu tiên xuất hiện sự dè chừng.
—
—
—
“Tiên Sinh.”
—
—
—
“Tiên Sinh?”
—
—
—
“Đúng.”
—
—
—
“Không họ.”
—
“Không tên.”
—
“Không xuất thân.”
—
—
—
“Chỉ có một danh xưng.”
—
—
—
“Tiên Sinh.”
—
—
—
Căn phòng rơi vào im lặng.
—
—
—
Đăng Dung không biết vì sao.
—
Nhưng cái tên ấy khiến anh bất an.
—
—
—
Không phải vì đáng sợ.
—
Mà vì quá đơn giản.
—
—
—
Những người thật sự quyền lực.
—
Thường không cần danh hiệu phức tạp.
—
—
—
Đúng lúc ấy.
—
Bên ngoài vang lên tiếng vó ngựa.
—
Rất gấp.
—
Rất nhanh.
—
—
—
Trần Mặc lập tức đứng bật dậy.
—
—
—
“Có chuyện.”
—
—
—
Anh bước tới cửa sổ.
—
Nhìn ra ngoài.
—
Sắc mặt thay đổi.
—
—
—
“Chuyện gì?”
—
Đăng Dung hỏi.
—
—
—
Trần Mặc quay đầu lại.
—
Lần đầu tiên kể từ khi tới Hà Bắc.
—
Trong mắt anh xuất hiện sự nghiêm trọng thật sự.
—
—
—
“Người trong làng.”
—
“Đang chạy.”
—
—
—
Tiếng la hét vang lên từ xa.
—
Một.
—
Rồi hai.
—
Rồi hàng chục tiếng người.
—
—
—
Tiếng cửa đóng sầm.
—
Tiếng trẻ con khóc.
—
Tiếng vó ngựa dồn dập.
—
—
—
Ngoài màn đêm.
—
Một hồi chuông cảnh báo vang lên từ đầu làng.
—
—
—
Boong!
—
Boong!
—
Boong!
—
—
—
Trần Mặc siết chặt chuôi kiếm.
—
Giọng lạnh hẳn.
—
—
—
“Hắc Kỳ Hội tới rồi.”
—
—
—
Và lần đầu tiên.
—
Mạc Đăng Dung sẽ tận mắt chứng kiến.
—
Vì sao người dân Hà Bắc gọi thứ đó là…
—
Thuế Máu.
Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!