QUYỂN II – BÓNG TỐI SAU NGAI VÀNG
Chương 22 – Thuế Máu
Boong!
—
Boong!
—
Boong!
—
Tiếng chuông vang vọng khắp ngôi làng nhỏ.
—
Không giống tiếng chuông báo cháy.
—
Không giống tiếng chuông báo giặc.
—
Nhưng mọi người đều sợ hãi.
—
—
—
Những cánh cửa đóng sập.
—
Đèn trong nhà lần lượt tắt.
—
Tiếng trẻ con khóc bị người lớn bịt miệng.
—
Tiếng chó sủa cũng nhanh chóng biến mất.
—
Chỉ trong vài phút.
—
Cả ngôi làng như chết lặng.
—
—
—
Mạc Đăng Dung đứng bên cửa sổ.
—
Nhìn cảnh tượng ấy.
—
Trong lòng dâng lên cảm giác bất an.
—
—
—
“Chuyện gì đang xảy ra?”
—
Anh hỏi.
—
—
—
Trần Mặc không trả lời.
—
Chỉ nhìn ra ngoài đường.
—
—
—
Một lúc sau.
—
Tiếng vó ngựa xuất hiện.
—
Ban đầu chỉ vài con.
—
Rồi ngày càng nhiều.
—
—
—
Mười.
—
Hai mươi.
—
Ba mươi.
—
—
—
Một đoàn người áo đen tiến vào làng.
—
Có người cưỡi ngựa.
—
Có người đi bộ.
—
Tất cả đều đeo dải vải đen trên cánh tay trái.
—
—
—
Không cờ hiệu.
—
Không quân phục.
—
Nhưng đội hình chỉnh tề.
—
Kỷ luật nghiêm ngặt.
—
—
—
Họ giống một đội quân hơn là đám thu thuế.
—
—
—
Người dẫn đầu dừng ngựa giữa làng.
—
Khoảng bốn mươi tuổi.
—
Khuôn mặt lạnh lùng.
—
Một vết sẹo kéo dài từ khóe mắt tới cằm.
—
—
—
Hắn giơ tay.
—
—
—
“Đọc danh sách.”
—
—
—
Một người phía sau mở cuộn giấy.
—
Bắt đầu gọi tên.
—
—
—
“Lý Đại Phúc.”
—
“Ba mươi hai lượng.”
—
—
—
“Lưu Tam.”
—
“Mười bảy lượng.”
—
—
—
“Trương Gia.”
—
“Hai mươi lượng.”
—
—
—
Từng cái tên vang lên giữa màn đêm.
—
Như những bản án.
—
—
—
Cứ mỗi cái tên.
—
Một gia đình lại bước ra.
—
Đầu cúi thấp.
—
Tay ôm túi lương thực.
—
Dắt theo bò.
—
Dắt theo lợn.
—
—
—
Những gì họ có.
—
Đều bị mang tới.
—
—
—
Mạc Đăng Dung siết chặt nắm tay.
—
—
—
“Đây là cướp.”
—
—
—
Trần Mặc lắc đầu.
—
—
—
“Không.”
—
—
—
“Đây là điều đáng sợ hơn cướp.”
—
—
—
“Bởi vì họ có sổ sách.”
—
—
—
Đăng Dung chết lặng.
—
—
—
Đúng vậy.
—
Mỗi khoản đều được ghi lại.
—
Mỗi gia đình đều có hồ sơ.
—
Mỗi món đồ đều được định giá.
—
—
—
Tất cả đều hợp pháp.
—
Ít nhất trên giấy.
—
—
—
Đúng lúc ấy.
—
Một tiếng hét vang lên.
—
—
—
“Ta không có!”
—
—
—
Giọng một người đàn ông trung niên.
—
Khàn đặc.
—
Tuyệt vọng.
—
—
—
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cuối làng.
—
—
—
Một người nông dân đang đứng trước căn nhà tranh.
—
Phía sau là vợ và hai đứa con.
—
—
—
“Ta đã nộp tháng trước!”
—
“Ta không còn gì nữa!”
—
—
—
Người đọc danh sách nhìn xuống sổ.
—
—
—
“Thiếu tám lượng.”
—
—
—
“Ta không có!”
—
—
—
“Thiếu tám lượng.”
—
Người kia lặp lại.
—
Không cảm xúc.
—
—
—
Như đang đọc thời tiết.
—
—
—
Người nông dân quỳ xuống.
—
—
—
“Xin các vị.”
—
“Mùa màng thất bát.”
—
“Con trai ta bị bệnh.”
—
“Xin cho thêm ít thời gian.”
—
—
—
Không ai trả lời.
—
—
—
Người có vết sẹo thúc ngựa tiến lên.
—
Nhìn xuống.
—
—
—
“Ngươi vay.”
—
—
—
“Ta đã trả một phần.”
—
—
—
“Nhưng chưa trả hết.”
—
—
—
“Xin thêm một tháng.”
—
—
—
Người đàn ông sẹo mặt im lặng vài giây.
—
Rồi hỏi:
—
—
—
“Có đất không?”
—
—
—
“Còn một mảnh.”
—
—
—
“Vậy lấy đất.”
—
—
—
Tiếng người vợ bật khóc.
—
—
—
“Không được!”
—
—
—
“Đó là ruộng cuối cùng!”
—
—
—
Người đàn ông sẹo mặt quay đầu.
—
Nhìn nàng.
—
Ánh mắt lạnh như đá.
—
—
—
“Vậy lấy con bò.”
—
—
—
“Không!”
—
—
—
“Con bò là thứ duy nhất để cày ruộng!”
—
—
—
Lần đầu tiên.
—
Hắn mất kiên nhẫn.
—
—
—
“Vậy các ngươi muốn lấy gì để trả?”
—
—
—
Không ai trả lời.
—
—
—
Bởi họ không còn gì nữa.
—
—
—
Một khoảng lặng nặng nề bao trùm cả ngôi làng.
—
—
—
Rồi điều không ai ngờ xảy ra.
—
—
—
Người nông dân đứng bật dậy.
—
—
—
“Ta không trả!”
—
—
—
Tiếng nói vang lên như sét đánh.
—
—
—
Mọi người xung quanh tái mặt.
—
—
—
Ngay cả người vợ cũng kinh hoàng.
—
—
—
Bởi ai cũng biết.
—
Ông vừa nói điều không được phép nói.
—
—
—
Người đàn ông sẹo mặt nhìn ông.
—
Rất lâu.
—
—
—
Không giận dữ.
—
Không quát mắng.
—
—
—
Chỉ nhìn.
—
—
—
Rồi xuống ngựa.
—
—
—
Từng bước đi tới.
—
—
—
Không khí đông cứng.
—
—
—
Mạc Đăng Dung vô thức bước lên một bước.
—
—
—
Nhưng Trần Mặc giữ chặt tay anh.
—
—
—
“Đừng.”
—
—
—
“Ta là quan triều đình.”
—
—
—
“Cho nên càng không được.”
—
—
—
Giọng Trần Mặc thấp tới mức gần như thì thầm.
—
—
—
“Nếu ngài xuất hiện bây giờ.”
—
“Ngài sẽ chết.”
—
—
—
Ở giữa làng.
—
Người đàn ông sẹo mặt dừng lại trước người nông dân.
—
—
—
“Ngươi từ chối?”
—
—
—
“Ta từ chối.”
—
—
—
Một cái gật đầu rất nhẹ.
—
—
—
Rồi…
—
Một tiếng động khô khốc vang lên.
—
—
—
Rắc.
—
—
—
Người đàn ông nông dân ngã xuống.
—
—
—
Mọi thứ xảy ra quá nhanh.
—
—
—
Không kiếm.
—
Không đao.
—
—
—
Chỉ một cú đánh.
—
—
—
Cổ đã gãy.
—
—
—
Người vợ gào thét.
—
—
—
Đứa trẻ khóc thét.
—
—
—
Cả ngôi làng chết lặng.
—
—
—
Không ai dám bước tới.
—
Không ai dám phản kháng.
—
—
—
Người đàn ông sẹo mặt phủi tay.
—
Như vừa làm xong một việc rất bình thường.
—
—
—
Rồi quay lại.
—
—
—
“Đất.”
—
—
—
Một người ghi chép lập tức cúi đầu.
—
—
—
“Đã ghi.”
—
—
—
“Nhà.”
—
—
—
“Đã ghi.”
—
—
—
“Con bò.”
—
—
—
“Đã ghi.”
—
—
—
Người đàn ông sẹo mặt gật đầu.
—
Lên ngựa.
—
—
—
Đoàn người tiếp tục di chuyển.
—
Như chưa có chuyện gì xảy ra.
—
—
—
Để lại phía sau.
—
Một xác chết.
—
Một người vợ gục xuống đất.
—
Hai đứa trẻ ôm lấy cha mình.
—
Và cả một ngôi làng chìm trong tuyệt vọng.
—
—
—
Mạc Đăng Dung đứng bất động.
—
—
—
Bàn tay run lên.
—
—
—
Anh từng đọc nhiều báo cáo.
—
Từng thấy nhiều vụ án.
—
Từng nghe nhiều bi kịch.
—
—
—
Nhưng đây là lần đầu tiên.
—
Anh tận mắt nhìn thấy.
—
—
—
Một mạng người.
—
Bị lấy đi chỉ vì tám lượng bạc.
—
—
—
“Đó là Thuế Máu.”
—
Trần Mặc khẽ nói.
—
—
—
“Không phải vì họ lấy tiền.”
—
—
—
“Không phải vì họ lấy đất.”
—
—
—
“Mà vì họ khiến mọi người tin rằng…”
—
—
—
“Cuộc sống của mình đáng giá ít hơn món nợ.”
—
—
—
Đêm hôm ấy.
—
Mạc Đăng Dung không nói thêm câu nào.
—
—
—
Nhưng trong lòng anh.
—
Một điều gì đó đã thay đổi.
—
Vĩnh viễn.
—
—
—
Bởi từ giây phút này.
—
Đây không còn là một cuộc điều tra.
—
Không còn là một vụ án.
—
Không còn là một ván cờ chính trị.
—
—
—
Mà là cuộc chiến.
—
Giữa một hệ thống ăn thịt con người.
—
Và những người còn đủ can đảm để chống lại nó.
Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!