QUYỂN II – BÓNG TỐI SAU NGAI VÀNG
Chương 23 – Người Đã Chết Hai Mươi Năm
Sáng hôm sau.
—
Cả làng An Lộc im lặng.
—
Một sự im lặng khác thường.
—
Không ai nhắc tới chuyện đêm qua.
—
Không ai bàn tán.
—
Không ai khóc lóc ngoài đường.
—
Như thể người đàn ông đã chết chưa từng tồn tại.
—
—
—
Nhưng Mạc Đăng Dung hiểu.
—
Đó không phải sự quên lãng.
—
Mà là sợ hãi.
—
Sợ tới mức ngay cả đau buồn cũng phải giấu đi.
—
—
—
Ngôi mộ được chôn vội ở cuối làng.
—
Không bia đá.
—
Không quan tài tử tế.
—
Chỉ một gò đất nhỏ.
—
Bên cạnh là người vợ đang ngồi bất động.
—
Hai đứa trẻ co ro bên cạnh.
—
—
—
Đăng Dung đứng rất lâu trước ngôi mộ.
—
Không nói gì.
—
Bởi mọi lời an ủi lúc này đều vô nghĩa.
—
—
—
Khi trở về quán nước.
—
Ông lão hôm trước vẫn ngồi đó.
—
Chiếc bàn cũ.
—
Ấm trà cũ.
—
Như chưa từng rời đi.
—
—
—
“Cụ biết chuyện sẽ xảy ra?”
—
Đăng Dung hỏi.
—
—
—
Ông lão gật đầu.
—
—
—
“Biết.”
—
—
—
“Vậy sao không ngăn lại?”
—
—
—
Ông lão nhìn anh.
—
Ánh mắt đầy mỏi mệt.
—
—
—
“Ngài nghĩ ta chưa từng thử sao?”
—
—
—
Một câu nói.
—
Khiến Đăng Dung im lặng.
—
—
—
“Cách đây mười bảy năm.”
—
Ông lão chậm rãi nói.
—
“Cả làng từng chống lại.”
—
—
—
“Lúc đó.”
—
“Chúng tôi còn trẻ.”
—
“Còn tin rằng công lý tồn tại.”
—
—
—
“Năm người chết.”
—
“Mười hai người mất tích.”
—
“Ba gia đình bị đốt nhà.”
—
—
—
Ông nhấp một ngụm trà.
—
Bàn tay hơi run.
—
—
—
“Từ đó.”
—
“Không ai chống nữa.”
—
—
—
Gió nhẹ thổi qua quán.
—
Mang theo mùi đất sau mưa.
—
—
—
Đăng Dung nhìn cánh đồng xa xa.
—
Rồi hỏi:
—
“Cụ biết Hắc Kỳ Hội từ đâu ra không?”
—
—
—
Lần đầu tiên.
—
Ông lão ngẩng đầu lên thật chậm.
—
—
—
“Ngài thật sự muốn biết?”
—
—
—
“Có.”
—
—
—
Ông lão nhìn quanh.
—
Đảm bảo không có ai lắng nghe.
—
Rồi hạ thấp giọng.
—
—
—
“Chuyện này.”
—
“Bắt đầu từ một người chết.”
—
—
—
“Một người chết?”
—
—
—
“Đúng.”
—
—
—
“Một vị quan.”
—
—
—
“Tên gì?”
—
—
—
Ông lão im lặng vài giây.
—
Như đang cân nhắc.
—
—
—
Cuối cùng.
—
Ông nói.
—
—
—
“Lâm Chính Huy.”
—
—
—
Cái tên ấy hoàn toàn xa lạ.
—
—
—
Đăng Dung chưa từng nghe qua.
—
—
—
“Cụ chắc chứ?”
—
—
—
“Chắc.”
—
—
—
“Hai mươi năm trước.”
—
“Không ai ở miền Bắc không biết ông ta.”
—
—
—
“Một vị quan lớn?”
—
—
—
“Không.”
—
Ông lão lắc đầu.
—
—
—
“Một vị quan thanh liêm.”
—
—
—
Câu trả lời khiến Đăng Dung khựng lại.
—
—
—
“Thanh liêm?”
—
—
—
“Rất thanh liêm.”
—
—
—
Ông lão nhìn lên bầu trời.
—
Như đang nhớ lại quá khứ.
—
—
—
“Ông ta từng đi khắp các phủ.”
—
“Điều tra tham nhũng.”
—
“Bắt tham quan.”
—
“Giúp dân kiện quan.”
—
—
—
“Người dân yêu quý.”
—
“Triều đình kính trọng.”
—
—
—
“Mọi người đều nghĩ.”
—
“Sau này ông ấy sẽ làm Tể tướng.”
—
—
—
Đăng Dung cảm thấy có gì đó không ổn.
—
—
—
Bởi câu chuyện này.
—
Quá giống một người khác.
—
—
—
Giống chính anh.
—
—
—
“Rồi sao?”
—
—
—
Ông lão cười buồn.
—
—
—
“Rồi ông ta chết.”
—
—
—
“Như thế nào?”
—
—
—
“Tai nạn.”
—
—
—
“Thật sự là tai nạn?”
—
—
—
Ông lão nhìn thẳng vào mắt anh.
—
—
—
“Ngài tin không?”
—
—
—
Đăng Dung không trả lời.
—
—
—
Bởi chính anh cũng không tin.
—
—
—
Đúng lúc ấy.
—
Có tiếng vó ngựa vang lên.
—
—
—
Một kỵ sĩ dừng trước quán.
—
Không mặc áo đen.
—
Mà là trang phục của phủ nha.
—
—
—
Hắn xuống ngựa.
—
Tiến tới.
—
—
—
“Mạc đại nhân.”
—
—
—
“Là ta.”
—
—
—
“Tri phủ đại nhân muốn gặp ngài.”
—
—
—
Đăng Dung nhíu mày.
—
—
—
“Bây giờ?”
—
—
—
“Ngay lập tức.”
—
—
—
Người kia đáp.
—
Không giải thích thêm.
—
—
—
Một linh cảm không lành xuất hiện.
—
—
—
Nhưng anh vẫn đứng dậy.
—
—
—
Trước khi đi.
—
Ông lão bất ngờ nắm lấy tay áo anh.
—
—
—
Một hành động rất thất lễ.
—
—
—
Nhưng ông không buông.
—
—
—
Đôi mắt già nua nhìn thẳng vào anh.
—
—
—
“Lâm Chính Huy.”
—
—
—
“Nhớ cái tên đó.”
—
—
—
“Vì sao?”
—
—
—
Ông lão nuốt khan.
—
Giọng khàn đi.
—
—
—
“Bởi vì…”
—
—
—
“Hắc Kỳ Hội.”
—
—
—
“Chính là thứ ông ấy tạo ra.”
—
—
—
Mạc Đăng Dung chết lặng.
—
—
—
Một vị quan thanh liêm.
—
Một người được dân kính yêu.
—
Một người cả đời chống tham nhũng.
—
—
—
Lại là người tạo ra tổ chức tàn bạo nhất miền Bắc?
—
—
—
Điều đó vô lý.
—
Hoàn toàn vô lý.
—
—
—
Nhưng ánh mắt ông lão không giống đang nói dối.
—
—
—
“Không thể nào.”
—
Đăng Dung khẽ nói.
—
—
—
“Ta cũng từng nghĩ vậy.”
—
Ông lão đáp.
—
—
—
“Cho tới khi tận mắt nhìn thấy.”
—
—
—
Gió mạnh bất ngờ thổi qua quán.
—
—
—
Làm ấm trà trên bàn rung nhẹ.
—
—
—
Ở đâu đó.
—
Một cơn bão đang hình thành.
—
Không phải trên bầu trời.
—
Mà trong lòng Mạc Đăng Dung.
—
—
—
Bởi nếu lời ông lão là thật.
—
Thì mọi thứ anh tin từ trước tới nay.
—
Có thể đều sai.
—
—
—
Có thể.
—
Một người tốt.
—
Cũng có thể tạo ra quái vật.
—
—
—
Và đáng sợ hơn.
—
Có thể quái vật ấy ban đầu được tạo ra…
—
Với ý định tốt đẹp.
Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!