QUYỂN II – BÓNG TỐI SAU NGAI VÀNG

Chương 23 – Người Đã Chết Hai Mươi Năm

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

Sáng hôm sau.

Cả làng An Lộc im lặng.

Một sự im lặng khác thường.

Không ai nhắc tới chuyện đêm qua.

Không ai bàn tán.

Không ai khóc lóc ngoài đường.

Như thể người đàn ông đã chết chưa từng tồn tại.

Nhưng Mạc Đăng Dung hiểu.

Đó không phải sự quên lãng.

Mà là sợ hãi.

Sợ tới mức ngay cả đau buồn cũng phải giấu đi.

Ngôi mộ được chôn vội ở cuối làng.

Không bia đá.

Không quan tài tử tế.

Chỉ một gò đất nhỏ.

Bên cạnh là người vợ đang ngồi bất động.

Hai đứa trẻ co ro bên cạnh.

Đăng Dung đứng rất lâu trước ngôi mộ.

Không nói gì.

Bởi mọi lời an ủi lúc này đều vô nghĩa.

Khi trở về quán nước.

Ông lão hôm trước vẫn ngồi đó.

Chiếc bàn cũ.

Ấm trà cũ.

Như chưa từng rời đi.

“Cụ biết chuyện sẽ xảy ra?”

Đăng Dung hỏi.

Ông lão gật đầu.

“Biết.”

“Vậy sao không ngăn lại?”

Ông lão nhìn anh.

Ánh mắt đầy mỏi mệt.

“Ngài nghĩ ta chưa từng thử sao?”

Một câu nói.

Khiến Đăng Dung im lặng.

“Cách đây mười bảy năm.”

Ông lão chậm rãi nói.

“Cả làng từng chống lại.”

“Lúc đó.”

“Chúng tôi còn trẻ.”

“Còn tin rằng công lý tồn tại.”

“Năm người chết.”

“Mười hai người mất tích.”

“Ba gia đình bị đốt nhà.”

Ông nhấp một ngụm trà.

Bàn tay hơi run.

“Từ đó.”

“Không ai chống nữa.”

Gió nhẹ thổi qua quán.

Mang theo mùi đất sau mưa.

Đăng Dung nhìn cánh đồng xa xa.

Rồi hỏi:

“Cụ biết Hắc Kỳ Hội từ đâu ra không?”

Lần đầu tiên.

Ông lão ngẩng đầu lên thật chậm.

“Ngài thật sự muốn biết?”

“Có.”

Ông lão nhìn quanh.

Đảm bảo không có ai lắng nghe.

Rồi hạ thấp giọng.

“Chuyện này.”

“Bắt đầu từ một người chết.”

“Một người chết?”

“Đúng.”

“Một vị quan.”

“Tên gì?”

Ông lão im lặng vài giây.

Như đang cân nhắc.

Cuối cùng.

Ông nói.

“Lâm Chính Huy.”

Cái tên ấy hoàn toàn xa lạ.

Đăng Dung chưa từng nghe qua.

“Cụ chắc chứ?”

“Chắc.”

“Hai mươi năm trước.”

“Không ai ở miền Bắc không biết ông ta.”

“Một vị quan lớn?”

“Không.”

Ông lão lắc đầu.

“Một vị quan thanh liêm.”

Câu trả lời khiến Đăng Dung khựng lại.

“Thanh liêm?”

“Rất thanh liêm.”

Ông lão nhìn lên bầu trời.

Như đang nhớ lại quá khứ.

“Ông ta từng đi khắp các phủ.”

“Điều tra tham nhũng.”

“Bắt tham quan.”

“Giúp dân kiện quan.”

“Người dân yêu quý.”

“Triều đình kính trọng.”

“Mọi người đều nghĩ.”

“Sau này ông ấy sẽ làm Tể tướng.”

Đăng Dung cảm thấy có gì đó không ổn.

Bởi câu chuyện này.

Quá giống một người khác.

Giống chính anh.

“Rồi sao?”

Ông lão cười buồn.

“Rồi ông ta chết.”

“Như thế nào?”

“Tai nạn.”

“Thật sự là tai nạn?”

Ông lão nhìn thẳng vào mắt anh.

“Ngài tin không?”

Đăng Dung không trả lời.

Bởi chính anh cũng không tin.

Đúng lúc ấy.

Có tiếng vó ngựa vang lên.

Một kỵ sĩ dừng trước quán.

Không mặc áo đen.

Mà là trang phục của phủ nha.

Hắn xuống ngựa.

Tiến tới.

“Mạc đại nhân.”

“Là ta.”

“Tri phủ đại nhân muốn gặp ngài.”

Đăng Dung nhíu mày.

“Bây giờ?”

“Ngay lập tức.”

Người kia đáp.

Không giải thích thêm.

Một linh cảm không lành xuất hiện.

Nhưng anh vẫn đứng dậy.

Trước khi đi.

Ông lão bất ngờ nắm lấy tay áo anh.

Một hành động rất thất lễ.

Nhưng ông không buông.

Đôi mắt già nua nhìn thẳng vào anh.

“Lâm Chính Huy.”

“Nhớ cái tên đó.”

“Vì sao?”

Ông lão nuốt khan.

Giọng khàn đi.

“Bởi vì…”

“Hắc Kỳ Hội.”

“Chính là thứ ông ấy tạo ra.”

Mạc Đăng Dung chết lặng.

Một vị quan thanh liêm.

Một người được dân kính yêu.

Một người cả đời chống tham nhũng.

Lại là người tạo ra tổ chức tàn bạo nhất miền Bắc?

Điều đó vô lý.

Hoàn toàn vô lý.

Nhưng ánh mắt ông lão không giống đang nói dối.

“Không thể nào.”

Đăng Dung khẽ nói.

“Ta cũng từng nghĩ vậy.”

Ông lão đáp.

“Cho tới khi tận mắt nhìn thấy.”

Gió mạnh bất ngờ thổi qua quán.

Làm ấm trà trên bàn rung nhẹ.

Ở đâu đó.

Một cơn bão đang hình thành.

Không phải trên bầu trời.

Mà trong lòng Mạc Đăng Dung.

Bởi nếu lời ông lão là thật.

Thì mọi thứ anh tin từ trước tới nay.

Có thể đều sai.

Có thể.

Một người tốt.

Cũng có thể tạo ra quái vật.

Và đáng sợ hơn.

Có thể quái vật ấy ban đầu được tạo ra…

Với ý định tốt đẹp.

📝 1,585 từ 📅 20/06/2026 👁 4 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!