QUYỂN II – BÓNG TỐI SAU NGAI VÀNG
Chương 24 – Di Sản Của Người Thanh Liêm
Tri phủ Hà Bắc.
Tôn Văn Đức.
Đang chờ trong thư phòng.
Khi Mạc Đăng Dung bước vào.
Ông ta lập tức đứng dậy.
Nụ cười quen thuộc vẫn treo trên môi.
"Mạc đại nhân."
"Mời ngồi."
Trà đã được pha sẵn.
Bánh cũng đã chuẩn bị.
Mọi thứ đều chu đáo.
Quá chu đáo.
"Không biết Tri phủ đại nhân gọi ta tới có việc gì?"
Đăng Dung hỏi.
Tôn Văn Đức cười.
"Không có gì quan trọng."
"Chỉ là nghe nói ngài thích đi thực địa."
"Quan sát dân tình là trách nhiệm của quan lại."
"Dĩ nhiên."
Tri phủ gật đầu.
"Nhưng Hà Bắc khá phức tạp."
"Ý đại nhân là?"
"Nhiều chuyện."
Ông ta nâng chén trà.
"Biết quá rõ."
"Cũng chưa chắc là điều tốt."
Câu nói rất nhẹ nhàng.
Nhưng ý tứ bên trong thì không.
Đăng Dung không đáp.
Chỉ lặng lẽ uống trà.
Hai người giống như đang chơi cờ.
Không ai ra đòn trực diện.
Nhưng mỗi câu nói đều là một nước đi.
"Mạc đại nhân."
Tri phủ đặt chén xuống.
"Ngài có biết vì sao Hà Bắc giàu không?"
"Có lẽ vì thương mại."
Tôn Văn Đức lắc đầu.
"Không."
"Vì ổn định."
"Ổn định?"
"Đúng."
Ông ta đứng dậy.
Đi tới cửa sổ.
Nhìn xuống phố xá đông đúc bên dưới.
"Hai mươi năm qua."
"Không có nổi loạn lớn."
"Không có nạn đói."
"Không có chiến tranh."
"Ngài nghĩ điều đó tự nhiên mà có sao?"
Đăng Dung nhìn ông ta.
Không trả lời.
"Không."
Tri phủ tự trả lời.
"Mọi thứ đều có giá."
"Một số người trả bằng tiền."
"Một số người trả bằng máu."
"Nhưng nếu đổi lại hàng trăm ngàn người được sống yên ổn."
Ông ta quay lại.
"Thì cái giá ấy có đáng không?"
Lần đầu tiên.
Đăng Dung cảm thấy lạnh sống lưng.
Bởi đây chính là logic của Phạm Quang Chính.
Logic của những người tin rằng:
Hy sinh số ít.
Để bảo vệ số đông.
Nguy hiểm ở chỗ.
Lập luận ấy không hoàn toàn sai.
Sau cuộc gặp.
Đăng Dung rời phủ nha.
Nhưng tâm trí vẫn quanh quẩn với một cái tên.
Lâm Chính Huy.
Buổi tối.
Anh tìm tới thư viện cũ của phủ thành.
Một nơi gần như không ai lui tới.
Người thủ thư là một cụ già hơn tám mươi tuổi.
Lưng đã còng.
Mắt đã mờ.
Nhưng trí nhớ vẫn còn rất tốt.
"Lâm Chính Huy?"
Cụ già lặp lại.
"Đã rất lâu rồi mới có người hỏi cái tên đó."
Cụ chống gậy.
Chậm rãi đi vào kho lưu trữ phía sau.
Một lúc lâu sau.
Mang ra một chiếc hộp gỗ cũ.
Phủ đầy bụi.
"Những thứ còn sót lại."
Bên trong.
Không có vàng bạc.
Không có bí mật triều đình.
Chỉ có vài cuốn sổ.
Vài lá thư.
Và một cuốn nhật ký.
Cuốn nhật ký đã cũ.
Giấy ngả vàng.
Nhiều trang bị thời gian làm mờ chữ.
Đăng Dung mở trang đầu tiên.
Nét chữ mạnh mẽ.
Rõ ràng.
Nếu một ngày nào đó,
có người đọc được những dòng này,
nghĩa là ta đã thất bại.
Đăng Dung khựng lại.
Anh lật sang trang tiếp theo.
Dân đói.
Quan tham.
Kho lương trống rỗng.
Người chết đầy đường.
Nhưng triều đình quá xa.
Mà mùa đông thì quá gần.
Ta không có thời gian chờ.
Những dòng chữ khiến Đăng Dung cảm giác như đang nhìn thấy một thời đại khác.
Một thời đại hỗn loạn.
Một thời đại tuyệt vọng.
Anh tiếp tục đọc.
Ta lập Quỹ Cứu Tế.
Huy động thương nhân.
Cho dân vay giống.
Cho dân vay lương thực.
Cho địa phương vay bạc.
Nếu thành công,
hàng vạn người sẽ sống.
Nếu thất bại,
ta sẽ mang tiếng ngàn năm.
Đăng Dung ngẩng đầu.
Trái tim đập mạnh.
Quỹ Cứu Tế.
Không phải Hắc Kỳ Hội.
Ít nhất ban đầu không phải.
Anh tiếp tục lật.
Những trang sau ghi lại chi tiết.
Cách tổ chức hoạt động.
Cách cho vay.
Cách hỗ trợ nông dân.
Cách ngăn quan địa phương biển thủ.
Mọi thứ đều hợp lý.
Mọi thứ đều tốt đẹp.
Cho tới trang cuối cùng.
Nét chữ thay đổi.
Run hơn.
Vội vàng hơn.
Như thể được viết trong lúc rất gấp.
Ta đã sai.
Chỉ bốn chữ.
Trang tiếp theo.
Bạc quá nhiều.
Quyền lực quá lớn.
Ta không kiểm soát nổi nữa.
Mồ hôi lạnh xuất hiện trên trán Đăng Dung.
Anh lật tiếp.
Trang cuối cùng.
Chỉ có một đoạn ngắn.
Nếu ta chết,
hãy tìm người mang mặt nạ bạc.
Đừng tin bất kỳ ai khác.
Kể cả những người tự nhận là học trò của ta.
Hết.
Không còn dòng nào nữa.
Không chữ ký.
Không lời giải thích.
Chỉ là khoảng trắng kéo dài tới cuối cuốn sổ.
Như thể người viết chưa kịp hoàn thành.
Căn thư viện chìm trong yên lặng.
Ngoài trời.
Mưa bắt đầu rơi.
Từng giọt.
Từng giọt.
Đập lên mái ngói cũ kỹ.
Đăng Dung nhìn chằm chằm vào câu cuối cùng.
"Người mang mặt nạ bạc."
Một cái tên mới.
Một bí ẩn mới.
Nhưng điều khiến anh bất an hơn cả là điều khác.
Lâm Chính Huy không giống phản diện.
Không giống kẻ tham lam.
Không giống người muốn bóc lột dân chúng.
Ngược lại.
Ông giống một người cố cứu thế giới.
Chỉ là cuối cùng.
Thế giới đã biến thứ ông tạo ra thành quái vật.
Và nếu lịch sử từng xảy ra một lần.
Liệu nó có thể lặp lại lần thứ hai?
Liệu một ngày nào đó.
Chính Mạc Đăng Dung.
Cũng sẽ trở thành thứ mình từng muốn tiêu diệt?
Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!