QUYỂN II – BÓNG TỐI SAU NGAI VÀNG
Chương 26 – Người Bị Xóa Khỏi Lịch Sử
Căn nhà gỗ rất đơn giản.
—
Một chiếc bàn.
—
Bốn chiếc ghế.
—
Một giá sách.
—
Một bếp lửa.
—
Không tranh quý.
—
Không bảo vật.
—
Không giống nơi ở của người đang nắm giữ một bí mật có thể làm rung chuyển triều đình.
—
—
—
Người mang mặt nạ bạc ngồi xuống.
—
Chậm rãi rót trà.
—
Động tác bình tĩnh đến lạ.
—
Như thể ông đã chờ ngày này từ rất lâu.
—
—
—
Mạc Đăng Dung và Trần Mặc ngồi đối diện.
—
Không ai lên tiếng.
—
—
—
Cuối cùng.
—
Ông lão đặt chén trà xuống.
—
Ngước nhìn hai người.
—
—
—
“Hai mươi năm qua.”
—
“Có rất nhiều người tìm tới ta.”
—
—
—
“Có người muốn báo thù.”
—
“Có người muốn tiền.”
—
“Có người muốn quyền lực.”
—
—
—
“Ngươi là người đầu tiên.”
—
Ông nhìn Đăng Dung.
—
—
—
“Muốn biết sự thật.”
—
—
—
Đăng Dung không đáp.
—
Chỉ im lặng chờ đợi.
—
—
—
Người mang mặt nạ bạc gật đầu.
—
—
—
“Vậy hãy bắt đầu từ một cái tên.”
—
—
—
Ông lấy từ trong ngăn bàn ra một cuốn sổ cũ.
—
Mở tới một trang đã ố vàng.
—
—
—
Trên đó ghi hai cái tên.
—
—
—
Lâm Chính Huy.
—
Và…
—
Ngụy Trường Thanh.
—
—
—
Căn phòng chìm vào im lặng.
—
—
—
Đăng Dung đọc đi đọc lại.
—
Cái tên thứ hai hoàn toàn xa lạ.
—
—
—
“Ta chưa từng nghe qua.”
—
—
—
“Đó là điều đương nhiên.”
—
Ông lão đáp.
—
—
—
“Bởi vì người đó đã bị xóa khỏi lịch sử.”
—
—
—
Gió ngoài cửa sổ bỗng rít mạnh.
—
—
—
Một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng Đăng Dung.
—
—
—
“Bị xóa?”
—
—
—
“Không hồ sơ.”
—
“Không tượng thờ.”
—
“Không sử sách.”
—
—
—
“Ngay cả những người từng biết hắn.”
—
Ông lão dừng lại.
—
—
—
“Cũng lần lượt biến mất.”
—
—
—
Trần Mặc nhíu mày.
—
—
—
“Vì sao?”
—
—
—
Người mang mặt nạ bạc cười nhạt.
—
—
—
“Bởi hắn quá nguy hiểm.”
—
—
—
“Hắn là phản diện?”
—
Đăng Dung hỏi.
—
—
—
Ông lão lắc đầu.
—
—
—
“Không.”
—
—
—
“Hắn còn thanh liêm hơn cả Lâm Chính Huy.”
—
—
—
Câu trả lời khiến cả hai khựng lại.
—
—
—
“Lúc trẻ.”
—
Ông tiếp tục.
—
—
—
“Hai người là bằng hữu.”
—
“Đồng môn.”
—
“Đồng chí hướng.”
—
—
—
“Họ cùng đỗ đạt.”
—
“Cùng làm quan.”
—
“Cùng muốn thay đổi đất nước.”
—
—
—
“Một người tin vào luật pháp.”
—
—
—
“Lâm Chính Huy.”
—
—
—
“Một người tin vào con người.”
—
—
—
“Ngụy Trường Thanh.”
—
—
—
Ngọn lửa trong bếp khẽ bùng lên.
—
Đổ những cái bóng dài trên tường.
—
—
—
“Ban đầu.”
—
“Họ là cặp đôi hoàn hảo.”
—
—
—
“Một người xây hệ thống.”
—
“Một người xây lòng tin.”
—
—
—
“Hắc Kỳ Hội được lập ra như thế nào?”
—
Đăng Dung hỏi.
—
—
—
Ông lão nhìn xa xăm.
—
Như đang nhìn lại quá khứ.
—
—
—
“Hai mươi ba năm trước.”
—
“Miền Bắc xảy ra đại hạn.”
—
—
—
“Ba năm liên tiếp.”
—
“Không mưa.”
—
“Không mùa màng.”
—
“Không lương thực.”
—
—
—
“Hàng trăm ngàn người chết đói.”
—
—
—
“Triều đình khi đó ở đâu?”
—
Trần Mặc hỏi.
—
—
—
“Đang tranh cãi.”
—
Ông lão đáp.
—
—
—
“Tranh cãi ai chịu trách nhiệm.”
—
“Tranh cãi ai cấp ngân sách.”
—
“Tranh cãi ai ký công văn.”
—
—
—
Một nụ cười chua chát hiện lên.
—
—
—
“Trong khi dân đang chết.”
—
—
—
Căn phòng yên lặng.
—
—
—
“Vậy hai người họ làm gì?”
—
—
—
“Lâm Chính Huy bán gia sản.”
—
—
—
“Ngụy Trường Thanh bán cả tổ trạch.”
—
—
—
“Họ gom bạc.”
—
“Họ kêu gọi thương nhân.”
—
“Họ mở kho cứu tế.”
—
—
—
“Chỉ trong sáu tháng.”
—
“Hơn ba mươi vạn người được cứu.”
—
—
—
Mạc Đăng Dung cảm thấy khó tin.
—
—
—
Ba mươi vạn người.
—
Đó không phải việc một cá nhân có thể làm.
—
—
—
“Họ trở thành anh hùng.”
—
Ông lão tiếp tục.
—
—
—
“Nhưng rồi.”
—
“Thành công quá lớn.”
—
—
—
“Đó là sai lầm đầu tiên.”
—
—
—
“Vì sao?”
—
—
—
“Bởi khi cứu được ba vạn người.”
—
“Người ta cảm kích.”
—
—
—
“Khi cứu được ba mươi vạn người.”
—
“Người ta bắt đầu nghe lời.”
—
—
—
Đăng Dung im lặng.
—
—
—
Anh hiểu ý nghĩa câu nói đó.
—
—
—
“Và khi hàng triệu người nghe lời.”
—
Ông lão nhìn thẳng vào anh.
—
—
—
“Đó không còn là từ thiện.”
—
—
—
“Đó là quyền lực.”
—
—
—
Ngọn lửa trong bếp lách tách cháy.
—
—
—
Bên ngoài.
—
Mưa bắt đầu nặng hạt hơn.
—
—
—
“Vậy chuyện gì xảy ra?”
—
Đăng Dung hỏi.
—
—
—
Lần đầu tiên.
—
Người mang mặt nạ bạc không trả lời ngay.
—
—
—
Ông đứng dậy.
—
Đi tới giá sách.
—
Lấy xuống một bức tranh cuộn.
—
—
—
Mở ra.
—
—
—
Trong tranh là hai người trẻ tuổi.
—
Đứng cạnh nhau.
—
—
—
Một người nho nhã.
—
Ánh mắt ôn hòa.
—
—
—
Một người sắc sảo.
—
Ánh mắt đầy tham vọng.
—
—
—
“Đây là họ.”
—
—
—
“Lâm Chính Huy.”
—
—
—
“Và Ngụy Trường Thanh.”
—
—
—
Đăng Dung nhìn bức tranh.
—
Không hiểu vì sao.
—
Nhưng anh có cảm giác.
—
Mình đã từng thấy khuôn mặt thứ hai ở đâu đó.
—
—
—
Một cảm giác rất mơ hồ.
—
Rất xa xôi.
—
—
—
Nhưng chưa kịp nghĩ ra.
—
Người mang mặt nạ bạc đã nói tiếp.
—
—
—
“Rồi tới năm thứ tư.”
—
—
—
“Họ bất đồng.”
—
—
—
“Về điều gì?”
—
—
—
Ông lão nhìn ngọn lửa.
—
Giọng nói trở nên nặng nề.
—
—
—
“Về cách cứu thiên hạ.”
—
—
—
Một câu trả lời đơn giản.
—
Nhưng đủ để làm cả căn phòng chìm vào im lặng.
—
—
—
Bởi đôi khi.
—
Những cuộc chiến khốc liệt nhất.
—
Không xảy ra giữa thiện và ác.
—
—
—
Mà xảy ra giữa hai người đều tin rằng mình đúng.
Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!